Chùm thơ xuân

Lạc trong đá,

Tầng tầng, lớp lớp

Nghe thời gian đá

Âm thầm xám,

Nở nụ cười
Tim đá
Khánh Chi

Lạc trong đá,

Tầng tầng, lớp lớp

 

Nghe thời gian đá

Âm thầm xám,

Nở nụ cười

Dày hai môi

Khóe cong

Vu vơ treo một nỗi lòng

 

Nghe tim đá

Dội vào lồng ngực mình

Thình thịch

Nhói đau nỗi cô đơn

Ai tưởng đá vô hồn

 

Ngơ ngác ngổn ngang đá

Ngả nghiêng

Chất chồng

Xoay hướng nào

Ðá cũng chẳng trọn yêu thương

Kẽ kẽ

Thèm nghe chân cỏ đi rì rầm

 

Sờ vào nhói đau đá

Rễ bạc

Cấu rứt từng mạch ngầm

Vượt lên những vòm, những tượng,

                                    những công phu

Tỏa bóng xanh tươi

Trên ngàn ngàn năm đá

Vú Ápsara vẫn cương bóng tay người

(Campuchia năm 2011)

 

Tiếng gọi
Tuyết Nga

(Những quả chuông nước mắt treo lung linh đỉnh ngày

                Người vọng về như tháp

                nghiêng một chiều không mây)

 

Tận cùng một ngày

từng chung cư như ngàn đôi mắt khép

chẳng biết hỏi ai đường về nhà

                        ta gà gật dưới vòm chiều sắp tắt

chợt nghe

tiếng gọi của anh.

 

tận cùng một đêm

chẳng vì sao nào thắp lên

ý nghĩ sẩy chân đêm mê dụ

trận mưa nhấn chìm nỗi ngày tức tưởi

                        ta dạt về thiếp lịm cuối bờ khuya

chợt nghe

thương nhớ gọi tên

 

tiếng gọi

lau khô bờ mi ngày vừa khép

                        lay thức cánh đồng sắp chìm khuất

dỗ con chim chọn hạt đến gieo mùa

 

tiếng gọi

dắt ta

lùi xa một ngày mặt trời khuất tất

băng qua ngã tư chẳng lối nào đến đích

về miền anh

 

miền Anh.

 

Bên tán xà cừ
Lê Quang Sinh
(Gửi mái trường C3VL thân yêu)

 

Nào ngồi xuống đây em đừng ngại

tán cây xanh vẫn che chở cho mình

gần bốn chục năm dòng kỷ niệm cô đặc lại

giọt mật nào cũng đau đáu quê hương.

 

Một vạt cỏ đậu sương dẫn ta men lối về trường

tia nắng lọt qua khe trời còn bay mờ bụi phấn

vảy xà cừ vết thời gian lắng đọng

bạn đứa còn, đứa mất,... Nhớ về không!

 

Rặng nhãn mé sân, hoa phượng cháy hồng

mái ngói đỏ rộn ràng chim chích hót

em sang đường qua con mương ngập nước

Bóng vẫn còn lay động gió thanh tân!

 

Một cô Lợi, cô Tâm

một thầy Sừ, thầy Quyền, thầy Truyền, thầy Trạch...

Bác Mười lao công -  Những miền ký ức!

Cứ mở ra bên cửa sổ bồi hồi.

 

Tươi nó mất rồi,

Máu tưới đẫm vạt rừng biên giới!

Tố nó mất rồi,

bóng nó khuyết một chân trời bè bạn!...

 

Anh và em hôm nay ngồi đây

ve rả rích dưới vòm cây xanh mát

có gì vỡ dưới vòm cây xanh mát

mà tiếng mưa còn mẹ cứ len về!...

 

Ðội nắng tứ phương vẫn lội ruộng về làng

trò tóc bạc ôm thầy tóc bạc

thôi thì cứ mặc cho nước mắt

thêm một lần được khô ướt về nhau.

(2011 – 2012)

Bạn quan tâm
Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Chùm thơ xuân

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐẶT CÂU HỎI & NHẬN TƯ VẤN MIỄN PHÍ TỪ CHUYÊN GIA
ĐỌC NHIỀU NHẤT