Chưa đứng số

Văn hóa – Giải trí
Hoạ vô đơn chí, hai năm trước, vợ anh đã đi đột ngột bởi căn bệnh ung thư, anh bạc nửa mái đầu, tai nạn này làm trắng nốt mái đầu còn lại.

Đã gần một năm nay, hằng đêm anh chưa được ngủ tròn giấc. Bé Hương hay lên cơn mê hoảng cứ đòi bố đến và quặp chặt lấy anh, không cô giúp việc nào anh thuê mà nó ưng cả. Hôm ấy anh đang lai bé, bất thần một xe máy phía sau thúc mạnh, làm bé bắn ra đập đầu xuống mặt đường, cái mũ bảo hiểm nứt, dù sao nó cũng chỉ cứu được bé không bị tử vong. Hoạ vô đơn chí, hai năm trước, vợ anh đã đi đột ngột bởi căn bệnh ung thư, anh bạc nửa mái đầu, tai nạn này làm trắng nốt mái đầu còn lại. Hai bên nội ngoại ai cũng lo, anh có trụ nổi trước những tai hoạ liên tiếp giáng xuống không? Nhưng anh là người đàn ông ý chí thép, tự nhủ trước hết phải giúp con gái bé bỏng vượt qua cơn sang chấn khủng khiếp. Và để chứng tỏ với mọi người rằng, vẫn yêu đời như ngày nào anh chủ ý nhuộm tóc đen nhánh trở lại. Liễu, em gái anh thì ngay từ đầu đã tất tả đi tìm osin, lạ là Hương không chịu ai, dẫu đó là những cô gái quê hiền lành hết lòng chăm bẵm.

Nửa năm sau vụ tai nạn xe máy. Lần này Liễu đến thăm, bỗng cô hỏi anh:

- Anh còn nhớ Thuận cùng lớp với em không?

Anh đang ngồi ôm Hương trong lòng. - Nhớ chứ, cái cô sinh viên bụ bẫm có khuôn mặt trái xoan hay e thẹn dạo ấy chứ gì…

- Đến giờ mà nó vẫn chưa chồng- Liễu nói tiếp- Vừa từ Bắc vào, gặp em, nghe kể chuyện của anh, bảo muốn đến thăm anh.

 "Đầu ba" rồi mà cô ấy vẫn kén nhỉ! Anh nói vậy. Liễu bảo, toàn rắc rối vớ vẩn, rốt cuộc trăm mối tối… Tóm lại, vẫn chưa đứng số.

Rồi Liễu đưa Thuận đến. Thuận tỏ ra ái ngại thực sự cho cảnh gà trống nuôi con của anh. Hỏi chuyện anh được biết, Thuận đang làm ở Hà Nội và cô dành cả tháng nghỉ phép vào đây chơi. Từ đầu anh đã coi cô ấy như Liễu. Nhưng lạ là, Hương tỏ ra quấn Thuận, xà ngay vào lòng. Thuận ở nhà anh suốt buổi chiều, bé không chịu rời nửa bước.

- Cô ơi, ở lại với cháu! Bất ngờ bé níu tay khi Thuận chuẩn bị về.

Nó quay sang Liễu nước mắt dàn dụa, cầu cứu, cô nói giúp để cô ấy ở lại, cháu nhớ mẹ cháu lắm! Liễu ý tứ nhìn anh trai. Anh chợt nhìn vào mắt Thuận như muốn hỏi, hay em chiều cháu lần này, được không? Thuận ôm Hương vào lòng, xoa đầu an ủi bé.

Từ ngày trong nhà có thêm "mẹ Thuận", bé chỉ quấn "mẹ" mà như quên bố. Liễu có lúc cười mỉm, nói nhỏ vào tai anh: cái duyên cái số đấy! Anh thì ngậm tăm. Từ hôm Thuận ở lại, cô ngủ cùng buồng với bé, đôi khi nằm một mình vắt tay lên trán, anh cũng có lúc nghĩ đến Thuận. Bao năm gặp lại nom cô ấy khác hẳn, đúng là mỗi tuổi đuổi xuân đi.

Một tháng phép trôi vèo. Thuận lặng lẽ chuẩn bị tư trang. Ánh mắt cô đượm nỗi xót xa nào đó không tả xiết, vô tình bắt gặp ánh mắt ấy, anh phải vội lảng ra chỗ khác. Những ngày qua, Thuận ít chủ động nói chuyện với anh. anh thì lúc nào cũng coi Thuận như Liễu, chỉ có bé là luôn mồm nhắc "mẹ". Giờ cả hai đều giấu không cho bé biết chuyện "mẹ" hết phép. Thuận nhẹ nhàng khép cửa buồng, cầm túi ra phòng khách. Cô nói nhỏ với anh:

- Cứ để Hương ngủ. Em đi đây.

Ta-xi đã toe còi ngoài cửa. Anh hỏi nhỏ:

- Em đã là mẹ nuôi của Hương rồi. Em sẽ còn trở lại thăm cháu chứ?

Thuận chưa biết trả lời thế nào, thì bỗng bé trong buồng vụt ra, mếu máo:

- Mẹ Thuận ơi, ở lại với con!

Cuối cùng thì khách vẫn phải dứt áo ra đi.

Trong đầu người đàn ông nào chẳng nghĩ đến một cô gái trẻ!

Truyện ngắn của Phạm Quang Đẩu


Ý kiến của bạn