Thứ nhất, về quan điểm xây dựng luật: Trước thực trạng sử dụng thuốc lá đang gây ra những tổn thất nghiêm trọng về sức khỏe, kinh tế cho người dân và xã hội nên quan điểm khi xây dựng luật của Bộ Y tế là để bảo vệ sức khỏe con người, nâng cao sức khỏe cộng đồng, không nhằm mục đích điều chỉnh các hoạt động mang tính chất kinh doanh nhằm phát triển kinh tế. Vì vậy, tên của luật phải là Luật PCTH của thuốc lá để phù hợp và thể hiện rõ quan điểm này.
![]() |
Thứ hai:
Mục tiêu Công ước Khung (FCTC) mà Việt Nam đã tham gia, thể hiện rõ cam kết chính trị của Việt Nam “Bảo vệ các thế hệ hiện tại và tương lai khỏi các hậu quả tàn phá về sức khỏe, xã hội, môi trường và kinh tế của việc tiêu thụ thuốc lá và phơi nhiễm với khói thuốc... nhằm làm giảm đáng kể tỷ lệ người sử dụng thuốc lá và phơi nhiễm với khói thuốc” (Điều 3 FCTC). Để đáp ứng mục tiêu này, nội dung Công ước chỉ quy định các biện pháp để giảm nhu cầu sử dụng và các biện pháp nhằm giảm cung cấp thuốc lá. FCTC không quy định các biện pháp quản lý sản xuất kinh doanh thuốc lá. Dựa trên cơ sở này, Luật PCTH của thuốc lá của Việt Nam chỉ nội luật hóa các nội dung mà FCTC đã đề cập nhằm giảm tỷ lệ sử dụng và tỷ lệ phơi nhiễm với khói thuốc gồm: Các biện pháp giảm nhu cầu sử dụng: biện pháp về giá và thuế, bảo vệ khỏi phơi nhiễm với khói thuốc lá, quy định về hàm lượng, nhãn mác của sản phẩm thuốc lá, giáo dục truyền thông, quảng cáo khuyến mại tài trợ, cai nghiện thuốc lá; Các biện pháp nhằm giảm cung cấp sản phẩm thuốc lá: buôn bán bất hợp pháp các sản phẩm thuốc lá, bán thuốc lá cho và bởi trẻ vị thành niên, cung cấp các hoạt động hỗ trợ cho các hoạt động thay thế khả thi về kinh tế... và một số hoạt động liên quan đến giảm việc tiếp cận với sản phẩm thuốc lá như cấp phép bán lẻ thuốc lá, số lượng điếu thuốc trong bao gói, PCTL lậu, giả...
