Cần nhìn lại chính mình

Văn hóa – Giải trí
Việc đoàn Thể thao Việt Nam không giành được tấm huy chương nào tại London 2012 vốn không phải là một bất ngờ lớn. Mọi thứ thực ra đã nằm trong dự liệu của các nhà chuyên môn.

(SKDS) - Việc đoàn Thể thao Việt Nam không giành được tấm huy chương nào tại London 2012 vốn không phải là một bất ngờ lớn. Mọi thứ thực ra đã nằm trong dự liệu của các nhà chuyên môn. Về lượng, lần đầu tiên chúng ta có tới 18 suất dự Olympic bằng “cửa chính”, nhưng về chất, cơ hội giành huy chương không nhiều. Cũng đã có thời điểm, cơ hội tới thật gần, rồi lại tuột mất. Bài học từ đấu trường lớn ắt không thể chỉ gói gọn ở yếu tố “thiếu may mắn” mà thôi...

Giải quyết vấn đề bản lĩnh thi đấu

Xung quanh cơ hội bị bỏ lỡ vô cùng đáng tiếc của Hoàng Xuân Vinh (điều mà chính Vinh cũng không tự giải thích được ngọn ngành), một nhà chuyên môn bắn súng đã thử đưa ra cách lý giải, theo đó nguyên nhân chính đến từ một “hội chứng tâm lý” khá kỳ lạ ở xạ thủ này. Cụ thể hơn là khi cái đầu được hoàn toàn giải phóng khỏi áp lực giành huy chương, Vinh có thể bắn tốt hơn sự trông đợi. Nhưng khi cơ hội làm nên lịch sử xuất hiện, trở nên rõ ràng, thì tay súng của Vinh lập tức bị ảnh hưởng, mọi thứ có thể vụt tan biến như bong bóng xà phòng. Cú sảy tại Asiad 16 năm 2010 hay “tai nạn” ở Olympic 2012 có cùng một điểm chung như vậy.

 Xạ thủ Hoàng Xuân Vinh thường mắc vấn đề tâm lý trong các cuộc tranh tài đỉnh cao.

Ở đây, rõ ràng cần lật lại vấn đề: Trình độ và năng lực của Xuân Vinh có thể đã đạt tới ngưỡng giành huy chương Olympic, nhưng sẽ rất sai lầm nếu cho rằng cứ thế này thì 4 năm nữa Vinh hoàn toàn đủ sức giành huy chương tại Olympic 2016. Điều mà anh còn thiếu để biến cơ hội thành huy chương là bản lĩnh thi đấu ở các đấu trường đỉnh cao, trong môi trường đỉnh cao. Điều này dứt khoát không thể được giải quyết chỉ bằng điều kiện như “tập bia giấy, thi bia điện tử”, hoặc các giải đấu ở tầm vô địch quốc gia hoặc SEASA (giải vô địch Đông Nam Á) mà bằng những giải đấu quốc tế đỉnh cao liên tục, tầm cỡ châu lục và thế giới, nơi các xạ thủ được cọ xát để đạt tới độ “lạnh” cần thiết của đỉnh cao Olympic.

Bắn súng Việt Nam thực ra không chỉ có một mình Xuân Vinh cũng như cử tạ Việt Nam không chỉ có mỗi Trần Lê Quốc Toàn đủ năng lực để có thể hy vọng giành huy chương tại những đấu trường lớn. Vẫn còn những nhân tài khác mà nếu được tập trung đầu tư cao độ, chính xác bao gồm cả sự ứng dụng những tiến bộ của khoa học và y học thể thao, thì những niềm hy vọng mới có thể sẽ lại xuất hiện. “Chiến lược phát triển TDTT Việt Nam đến năm 2020” do Chính phủ ban hành ghi rõ mục tiêu giành HCV tại Olympic lần thứ 31 (năm 2016 tại Rio De Janeiro). Đây dứt khoát không phải là cái đích đặt ra cho vui mà cần được xem như một trong những nhiệm vụ quan trọng, từ đó xác lập trách nhiệm cụ thể cũng như bước đi rõ ràng, cần thiết để hướng tới mục tiêu ấy. 

Vượt lên chính mình - điều quý giá

Tại đấu trường lớn, cô gái chưa đầy 16 tuổi Nguyễn Thị Ánh Viên (bơi lội) tuy không tạo được bất ngờ, nhưng đã đạt thành tích tốt hơn so với ở vòng loại. Kiếm thủ Nguyễn Tiến Nhật (hạng 230 thế giới), trong lần đầu tranh tài tại Olympic đã cho thấy tinh thần thi đấu rất ngoan cường trước đối thủ hơn mình rất xa về thứ hạng (hạng 4 thế giới). Rất đáng khen khi Nhật đã cầm hòa 8 - 8 sau hiệp đấu đầu tiên, và thất bại sau hiệp kế tiếp chủ yếu đến từ bản lĩnh và kinh nghiệm quốc tế chưa đủ. Trong khi ấy, tuy chỉ đứng thứ 4 với 2kg ít hơn so với lực sĩ giành HCĐ, nhưng thành tích 284kg tổng trọng của Quốc Toàn cũng chính là thông số tốt nhất của anh trên đấu trường quốc tế.

Thất bại của đô vật Nguyễn Thị Lụa trước đương kim vô địch Olympic Caroll Huỳnh (Canada) hay của Văn Ngọc Tú (Judo) trước Menezes (Brazil - người sau đó giành HCV) ở ngay vòng đầu tiên có thể nói là do “xui xẻo” gặp địch thủ quá mạnh, hoàn toàn vượt tầm, nên khó có thể đưa ra đánh giá chính xác.

 Tiến Minh thi đấu đuối sức tại Olympic 2012.
Nhưng vẫn còn đấy những dấu hỏi xung quanh kết quả thi đấu của Nguyễn Tiến Minh (cầu lông), Lê Huỳnh Châu (Taekwondo) hay Dương Thị Việt Anh (điền kinh). Trận thua “tâm phục khẩu phục” của Tiến Minh trước tay vợt người Ấn Độ, người chỉ xếp hạng 21 TG (kém Minh tới 10 bậc) buộc giới chuyên môn phải nhìn nhận lại, thực sự đẳng cấp của Minh đã ở nhóm những VĐV hàng đầu thế giới hay chưa.
 
Tương tự, việc Huỳnh Châu để thua đậm trước võ sĩ Đài Loan (anh này cũng bị loại ngay từ vòng kế tiếp trước võ sĩ người Nga) cũng cho thấy khoảng cách trình độ thật sự giữa các tuyển thủ Taekwondo Việt Nam hiện tại với các đấu thủ đẳng cấp thế giới (cùng ở hạng 58kg, võ sĩ Tây Ban Nha giành ngôi vô địch sau khi thắng rất đậm đấu thủ mạnh người Hàn Quốc - quê hương của môn Taekwondo). Trường hợp của “nữ hoàng nhảy cao” mới - Dương Thị Việt Anh - trước mắt tạm được lý giải bởi chấn thương trước thời điểm thi đấu ít lâu, nguyên nhân khiến cô chỉ đạt thành tích 1m80, kém tới 12cm so với mức xà 1m92 từng chinh phục thành công để giành vé dự Olympic.
 
Có ý kiến cho rằng dù không giành huy chương, nhưng thể thao Việt Nam vẫn nên mừng vì có tới 18 VĐV dự Olympic. Trên thực tế, nếu so với các đoàn thể thao khác trong khu vực Đông Nam Á thì về số lượng VĐV tham dự London 2012, chúng ta chỉ đứng thứ 5, xếp sau Thái Lan (37 VĐV), Malaysia (30), Singapore (23) và Indonesia (22). Nhờ những thế mạnh của riêng mình và tận dụng tốt cơ hội, tất cả 4 đoàn kể trên đều giành được huy chương Olympic kỳ này.

So sánh có thể khập khiễng, nhưng thiết nghĩ đây cũng là những con số đáng để chúng ta tham khảo trong việc đánh giá, phân tích lại về Olympic 2012 của Thể thao Việt Nam cũng như khâu chuẩn bị hướng đến các mục tiêu khác, trong đó có Rio de Janeiro 2016!

Hữu Bình


Ý kiến của bạn