uy nhiên, ở Việt Nam, rác thải vẫn là mối họa về môi trường. Để giải quyết thực trạng này, các chuyên gia về môi trường cho rằng, phân loại rác từ đầu nguồn và ứng dụng công nghệ trong xử lý rác là cách làm thông minh, vừa giảm thiểu ô nhiễm môi trường, vừa tiết kiệm chi phí xử lý.
Theo thống kê, tổng số lượng chất thải rắn phát sinh trên địa bàn cả nước là từ 32.000 - 35.000 tấn/ngày. Trung bình mỗi năm, lượng rác thải rắn phát sinh tăng khoảng 10%, tuy nhiên, tỷ lệ thu hồi rác tại khu vực nội thành mới đạt khoảng 85%, khu vực ngoại thành đạt khoảng 60%, khu vực nông thôn 40 - 55%. Đáng chú ý, 77,5% khối lượng chất thải rắn được xử lý theo hình thức chôn lấp, trong đó có tới 80% các bãi chôn lấp không hợp vệ sinh. Đây được coi là nguồn ô nhiễm trực tiếp đến môi trường đất, nước, không khí, ảnh hưởng nghiêm trọng đến sức khỏe và hoạt động sản xuất của con người.
Theo các chuyên gia môi trường, thực tế đốt rác tại các nơi công cộng hoặc tại các lò đốt nhỏ có nguy cơ gây ô nhiễm môi trường rất lớn, bởi nguy cơ phát thải dioxin rất cao. Trong khi đó, để xử lý rác, thay vì xử lý bằng hình thức chôn lấp, không ít địa phương (huyện, xã) đã chủ động xây dựng lò đốt rác, việc này là rất sai lầm bởi hầu hết các lò đốt này công nghệ sơ sài, rác được đưa vào đốt hầu như chưa được phân loại, có chăng chỉ loại bỏ các chất thải cứng. Việc chỉ loại bỏ các chất thải cứng là chưa phân loại đúng rác thải trước khi đốt. Bên cạnh đó, việc sử dụng nhựa để mồi lò là rất nguy hiểm, vì chỉ có thể sử dụng nhựa PE (loại nhựa mỏng làm túi nilon đi chợ, hoặc loại áo mưa mỏng, thông thường còn gọi là áo mưa giấy); nếu đốt các loại nhựa có thành phần chứa clo dẫn đến nguy cơ phát sinh dioxin cao, nhất là nhựa PVC. Cùng với đó, trong quy trình vận hành không thấy nhắc đến giám sát hệ thống xử lý khí cũng như không nhắc đến giám sát nhiệt độ ở buồng lò trên. Như vậy, việc ồ ạt xây dựng lò đốt rác không phải là cách làm hay, giúp cải thiện môi trường, mà tiềm ẩn nhiều nguy cơ với môi trường, đó chính là ô nhiễm không khí.
Cũng theo các chuyên gia môi trường, để cải thiện tình trạng trên, chúng ta cần thay đổi tư duy, cần coi việc tận dụng nguồn năng lượng từ tái chế rác thải là một chiến lược tầm quốc gia. Theo đó, các chính sách cần hướng tới thúc đẩy đầu tư dây chuyền công nghệ sản xuất có thể tái chế, xử lý chất thải rắn, đặc biệt là công nghệ biến rác thải thành điện năng. Để làm được điều này, việc nên làm trước tiên là đẩy mạnh công tác giáo dục, tuyên truyền ý thức người dân và doanh nghiệp, trong phân loại và chủ động thu gom rác từ nguồn. Người dân cần suy nghĩ kỹ và phân loại rõ ràng những loại rác trước khi bỏ vào thùng chờ thu gom. Chúng ta cũng cần có những biện pháp tăng cường lượng rác tái chế tái sử dụng. Người dân cũng cần chi trả thêm cho việc xử lý rác vì hiện nay mọi thứ chủ yếu dựa vào ngân sách nhà nước. Khi có đóng góp công việc xử lý rác thải sẽ để các công ty chuyên nghiệp làm chứ không phải phân cấp về xã phường làm việc này.