Các thế hệ Việt kiều...

Văn hóa – Giải trí
Đến nay, số Việt kiều định cư ở nước ngoài ước tính có thể tới 3,4 triệu. Không kể những người đã định cư ở nước ngoài trước 1945, chỉ xin nói đến các Việt kiều ra đi từ sau Cách mạng Tháng Tám.
(SKDS) –  Đến nay, số Việt kiều định cư ở nước ngoài ước tính có thể tới 3,4 triệu. Không kể những người đã định cư ở nước ngoài trước 1945, chỉ xin nói đến các Việt kiều ra đi từ sau Cách mạng Tháng Tám. Bộ phận này có hai loại: một loại rời nước trong hai cuộc chiến tranh, nhất là vào những năm 1975 - 80 (thuyền nhân) sang Mỹ, Canada, Úc và Tây Âu lần thứ hai. Khi bức tường Berlin sụp đổ, loại thứ hai sang sau ở các nước Đông Âu XHCN như Ukraine, Nga, Ba Lan, Sec, Đức… (sinh viên, trí thức, cộng tác viên cũ, người lao động…). Thế hệ này bị một cú “sốc” tâm lý khi va chạm với một nền văn hoá khác.

Điển hình cho thế hệ ấy có thể lấy trường hợp GS. Bùi Trọng Liễu, con một ông tuần phủ, đến Paris du học năm 16 tuổi (năm 1950) rồi ở lại Pháp, lập gia đình với một phụ nữ Pháp. Ông có hai con trai (đều là tiến sĩ cấp nhà nước) và mới mất năm ngoái. Theo ông, người Việt đến sống ở nước ngoài có nhiều thái độ khác nhau. Thái độ thứ nhất là sống khép kín trong cộng đồng mình, cố bảo vệ những truyền thống giá trị Việt, không hoà đồng với nhân dân nước sở tại. Thái độ thứ hai là hòa đồng hoàn toàn thành công dân của cộng đồng mới, quên gốc rễ Việt. Theo ông Liễu, cần tránh hai thái độ cực đoan ấy thì mới có lợi về thực tiễn và tình cảm. Sống biệt lập không lợi vì nếu không gắn bó với cộng đồng mới sẽ thiệt cả về vật chất lẫn tinh thần, không gây được thiện cảm rộng rãi, không hưởng thụ được nền văn hoá mới qua hiện tượng tiếp biến văn hoá (acculturation). Thái độ hòa nhập hoàn toàn thành hoà đồng cũng thiệt cho bản thân khi phai nhạt cái gốc phong phú của dân tộc, giá trị văn hoá là vô giá.

Thái độ đúng nhất là phải gắn bó với Tổ quốc mới, cả về vật chất và tình cảm, làm người công dân tốt, đồng thời cùng gia đình và cộng đồng Việt hướng về quê hương cũ. Dĩ nhiên, thế hệ đầu gắn bó máu thịt nhiều năm với đất Việt không khỏi bâng khuâng và ngậm ngùi, nhất là đối với những người đa cảm tuổi xế chiều.

Mặc dù bịn rịn tình quê và vất vả bước đầu, thế hệ này do tài năng và nghị lực đã nhiều người thành công rực rỡ, được xã hội sở tại kính trọng. Thí dụ tỷ lệ trí thức cộng đồng Việt kiều ở Ba Lan khá đậm. Ở Pháp, trong số những nhà thiên văn nổi tiếng có Trịnh Xuân Thuận, Nguyễn Quang Riệu… Cái lo của không ít người là con cháu sẽ mất gốc Việt trong nền văn minh đại công nghiệp ở nước ngoài.

Với thế hệ thứ hai, kỷ niệm về Việt Nam của họ có lẽ chỉ còn lại mấy cái tên mà bố mẹ loay hoay đặt để con cháu nhớ gốc gác là người Việt. Năm 2000, ông Nguyễn Quốc Súy đưa các con về Việt Nam, thấy được tâm tư hai thế hệ đối với Việt Nam quá khác nhau: Nguời lớn nhìn quê hương qua những kỷ niệm xa xưa, dư âm dĩ vãng… Cánh trẻ thì đọc kỹ cuốn sách du lịch Việt Nam và cảm xúc theo quan điểm khách quan của sách. Có điều người già và trẻ thống nhất nhận định là: Việt Nam có nhiều cảnh đẹp, dễ làm say lòng người, nhưng thế hệ trẻ thờ ơ với di tích cổ, khác người lớn chỉ  thích cổ tự, thánh đường…

Tiếp biến văn hoá Mỹ - Việt của thế hệ thứ hai sẽ biến diễn thế nào? Ông Suý đưa ra thí dụ ở hai con ông. Khi con trai ông học lớp 10, nó thường hỏi về những vấn đề siêu hình, ông không trả lời được, bèn dẫn con đi nhà thờ nghe giảng và khuyên con đọc thêm triết học Đông Phương. Sau đó nó theo đạo Kitô, không chịu cúng tổ tiên nữa. Cô con gái ở đại học tự ý học thêm hai môn Phật giáo và Đông Phương học, tự ý đến chùa. Thế hệ thứ hai băn khoăn về bản sắc cá nhân của mình cheo leo giữa hai nền văn hoá khác biệt. Họ có mặc cảm da vàng mà lại hội nhập vào một nền văn hoá da trắng.
 
Cách giải quyết tốt nhất là biện pháp của Bùi Trọng Liễu đã nêu ở trên, gắn bó toàn diện với Tổ quốc mới, tâm hồn vẫn đậm nét quê hương. Như vậy, cuộc sống thêm phong phú. Như cô Lê Thúy Đoàn ở Los Angeles rất xúc động khi xem tivi thấy thiên tai ở Trung Bộ. Cô cùng một số bạn thanh niên tổ chức quyên góp, bán sách, bưu ảnh. Phong trào lôi cuốn cả người lớn, chỉ vài giờ thu được 63.000USD. Nhà báo nữ Việt kiều ở Pháp là Mai Lan đã viết một luận văn được đăng ở tạp chí có uy tín ESPRIT về thế hệ trẻ hòa nhập xã hội Pháp. Chị kết luận là sự hoà nhập dễ vì tinh thần phương Đông dễ hoà hợp cùng xã hội mới, mà vẫn gắn bó với truyền thống cũ. Hầu như “sốc” văn hoá về bản sắc và mặc cảm dân tộc không còn nữa.   

                     Hữu Ngọc


Ý kiến của bạn