Bữa cơm hạnh ngộ ở Zion Park

Thời sự
“Đúng là quả đất tròn. Trái đất rộng với bảy tám tỷ người sống trên hành tinh, bay quá nửa vòng trái đất từ Việt Nam sang Mỹ. Chẳng hò hẹn gì mà tôi và ông Vện lại đụng mặt nhau ở công viên quốc gia nổi tiếng Hoa Kỳ Zion Park.

“Đúng là quả đất tròn. Trái đất rộng với bảy tám tỷ người sống trên hành tinh, bay quá nửa vòng trái đất từ Việt Nam sang Mỹ. Chẳng hò hẹn gì mà tôi và ông Vện lại đụng mặt nhau ở công viên quốc gia nổi tiếng Hoa Kỳ Zion Park.

 Hình ảnh cây rơm vàng thân thuộc luôn hiện hữu trong tâm tưởng người xa xứ.
 
Xin thưa, Vện là tên cúng cơm, tên bố mẹ đặt khi ông vừa cất tiếng khóc chào đời sau khi bà đỡ vườn cắt rốn cho bé. Mấy đời làm ruộng, nói đúng hơn là ba đời cày thuê cuốc mướn... Khi lớn lên Vện cũng theo nghề bố chăn trâu cắt cỏ thuê cho người giàu làng Mộc. Nhà mấy anh em, chẳng cam chịu cảnh con trai thì cứ bám đuôi con trâu, sọt cỏ đội đầu theo sau; con gái thì cái giỏ bên hông theo mẹ thả vó bắt tép, mua cá sông đem ra chợ bày mẹt bán... tất cả mấy anh em kéo nhau ra phố làm đủ mọi việc để sống mong thoát nghèo, thoát khổ, thoát hèn... Cuộc sống đưa đẩy hay là số phận đã định, mà cả mấy anh em Vện khăn gói theo chân thiên hạ vào Nam, rồi ma xui quỷ khiến thế nào mà cứ tòn tòn chui lủi xuống tàu bỏ nước ra đi. Đã có một thời mấy người vượt biển này làm náo loạn cả cái làng quê yên ả vùng ven thành phố bằng những tấm ảnh ảo chụp mấy anh em Vện áo đầm quần tây mũ phớt đứng bên xe hơi bóng loáng, vui cười trong phòng khách có hoa có rượu với những thiết bị sang trọng; những tấm ảnh màu mọi người dạo bộ công viên, đi phố sắm đồ. Mấy đứa con tha phương nơi xứ người không biết chúng kiếm bằng cách nào, mà còn gửi cả đô-la về chu cấp cho bố mẹ chi xài như kẻ đào được vàng cục. Ai cũng bảo số kiếp con người ăn nhau ở cái hậu vận, bố mẹ thằng Vện thế mà nhàn thân. Cuộc sống như mơ, trong nhà chả thiếu thứ gì. Quạt máy, tivi, tủ lạnh... đã có mấy gia đình ngoài phố mua sắm nổi, hai ông bà già còn nuôi chim cảnh líu lo buổi sáng, nuôi chó mõm ngựa canh nhà về đêm cho vui cửa nhà. Sau này mới biết đó chỉ là trò bịp làm rối xã hội sau khi đất nước bước ra khỏi cuộc chiến của những kẻ tà tâm bên ngoài chống phá Việt Nam. Dân tình ở vùng quê này một thời nháo nhác bất ổn, mơ màng về một cuộc sống phù du ảo tưởng không đâu. Đến khi bố mẹ Vện lần lượt nằm xuống vì buồn bã thương nhớ các con, ma chay đòn đám cho đến bát cơm quả trứng cúng người thiên cổ đều dân làng lo liệu... mọi người mới ngộ ra rằng tiền bạc lúc này chả để làm gì khi nhắm mắt xuôi tay, chẳng gặp mặt đứa con nào. Bố chết mẹ chết xanh cỏ rồi mới có thư về than khóc tức tưởi. Tạ lỗi với người đã chết và bày tỏ lòng biết ơn chòm xóm đã cưu mang đùm bọc vẫn không quản những kẻ đã bỏ làng bỏ nước mà đi...

Thôi, đó là chuyện đã qua. Hơn ba chục năm quá nửa đời người rồi còn gì. Trời sinh voi trời sinh cỏ. Trôi dạt đến góc bể chân trời nào, con người vẫn biết vượt lên để tồn tại với thế sự trời đất. Mấy anh em ông Vện cũng vậy, nghèo giàu sang hèn gì thì người nào cũng có một mái ấm gia đình, một kế sinh nhai mặc dầu cuộc sống vất vả hơn nhiều so với kẻ lắm chữ và trong tay có một cái nghề tinh thông.

Nhắc đến chuyện ngày xưa ấy, ông Vện - xin lỗi - ông đã đổi tên thành Robớc Vện sau khi được nhập quốc tịch Mỹ - cười phảng phất những nét không vui, giọng ngậm ngùi: Ở Mỹ hay ở Việt Nam cũng thế thôi. Tay không làm hàm không nhai. Đừng nghĩ của sẵn giữa trời mà quơ tay bốc được. Những ngày đầu sang đây kiếm được cái chân dọn tuyết, dắt chó đi ỉa, nhặt lá tỉa cỏ quét vườn... đã là hên lắm rồi. Tinh tướng gì đâu, con cái ông không biết thương bố mẹ nghèo, không biết nắm lấy cơ hội dành cho kẻ có chí... thì chưa hẳn gia đình vợ chồng con cái và các em ông đã có cuộc sống dễ thở như ngày hôm nay. Tích cóp bao năm đã có chút của ăn của để ước nguyện đêm ngày của ông là một lần được trở về thăm mảnh đất chôn nhau cắt rốn của mình. Nhớ vô cùng, nhớ da diết cái làng Mộc bên con sông Tô ở nơi ấy có mồ mả ông bà cha mẹ. Cây ruối, cái giếng xây đầu làng hồi nhỏ mấy chị em ông vẫn thay nhau gánh nước cho mẹ. Nhớ lắm cái chợ Mộc ngày 27 Tết cả năm họp có một phiên cho dân quanh vùng đi chơi sắm Tết. Đám bạn bè thò lò mũi xanh một thuở chăn trâu đổ dế hun chuột ai còn ai mất sau một thời loạn lạc ly hương. Sống nơi đất người, đêm đêm nhắm mắt lại cũng mường tượng ra những con đường làng, những đống rơm vàng bên những mái nhà bạc thếch thời gian; ngôi chùa cổ, bãi thả trâu và những cái vũng ao be bờ tát cá. Dù trái đất đảo điên, con tạo xoay vần như thế nào nhưng tất cả những cái đó quên sao được khi nó đã hằn sâu trong ký ức tuổi thơ mỗi con người. Trước khi giã biệt cõi đời này ước sao một lần được trở về quê hương...

Đó là ước mong vậy thôi. Cách đây mấy cái Tết, Robớc Vện đã về thăm quê. Chân đặt trên đất làng rồi mà vẫn cảm thấy như mơ như mộng.

 Hương vị quê nhà.
 
Ôi chao! Cái làng xưa chẳng còn nhận ra dấu vết, ngoài cái giếng xây rêu phong, gạch đã đổi màu bên mấy gốc ruối già còng queo nơi lối rẽ vào xóm. Ngôi chùa cổ. Cái nghĩa trang lô xô bia mộ. Cái tên làng quê ông đã đổi thành tên phố tên phường. Phố dọc, phố ngang. San sát những nhà xây nhà lầu. Đèn cao áp và những con đường rải nhựa. Siêu thị đã thay cho những chợ cóc chợ tạm. Tiệm may, quán nhậu, nhà hàng chăm sóc sắc đẹp, quầy báo, chỗ bán hoa... Những đứa bạn thời ấu thơ chân lấm tay bùn, mái tóc vàng hoe nắng gió gặp lại ông không khỏi ngỡ ngàng. Thay đổi nhiều quá. Thằng Còi, cu Tẹo, cái Tý, cái Vạ ngày xưa giờ có đứa là thầy thuốc, thầy giáo, sĩ quan quân đội, ca sĩ văn công... Đất nước sau cuộc chiến tranh, một cái làng nghèo vất vả như thế mà nhiều đứa nên người. Gặp lại bạn bè xưa ai cũng hồn hậu bùi ngùi chia sẻ cùng ông. Hôm đến ăn bữa cơm Rằm tháng 7 xá tội vong nhân với gia đình cụ Cửu, mấy chục năm trước ở cạnh nhà nhau cũng nghèo rớt mùng tơi như nhau. Ngồi vào mâm, tay nâng chén rượu gạo nghe bạn nói mà muốn trào nước mắt: Bây giờ cậu là người Mỹ rồi. Nhưng lá rụng về cội cậu ạ. Dẫu có lênh đênh trôi dạt đến phương trời nào thì Robớc Vện vẫn là dân làng Mộc, vẫn mãi mãi là thằng bạn thiếu thời từ thuở đội nón mê, khoác áo tơi lá rong trâu mướn cho thiên hạ. Xa xứ có nhớ làng nhớ quê nhớ anh em bạn bè thì năng về chơi. Thời cuộc thế sự mọi thứ đều khác rồi. Cứ nhìn gia đình tôi mà suy ra thì biết. Một thằng mò cua vớt tép vắt mũi không đủ đút mồm, ai dám mơ cái nhà mấy tầng lầu để ở. Ai dám nghĩ con cái thằng đơm đó đặt lờ hèn mọn này đều nên người cả. Thầy thuốc, thầy giáo, thầy cãi, kỹ sư canh nông... đều có trong cái nhà này.

Chén tạc chén thù. Chén chú chén anh. Rượu càng nồng chuyện càng tít. Chiến tranh tàn lụi hơn ba chục năm rồi. Chuyện cũ gác lại, mọi việc bỏ lại phía sau. Tứ hải giai huynh đệ, bốn bể anh em một nhà. Xóa bỏ hận thù. Tha thứ rộng lòng. Chín bỏ làm mười cùng hướng về phía trước... Đôi bên đối đáp, chuyện xa chuyện gần, chuyện vui chuyện buồn nghe ran ran trong dạ.

Biết ông Vện phiêu diêu mấy chục năm trời hôm nay đang ngồi uống rượu ở nhà cụ Cửu, bà con ngõ xóm kéo sang chơi, trong đó có cả bác trưởng thôn và bà chủ tịch ủy ban. Bữa cơm ngày rằm thành bữa cơm hạnh ngộ với bà con dân làng. Tràn ngập niềm vui, đầy ắp tiếng cười. Ly rượu trong tay ông Vện không biết đã mấy lần nâng lên ngửa cổ uống cạn, để nhận về mình những tình yêu thương bùi ngùi của mọi người. Từ bà chủ tịch, bác trưởng thôn, bạn bè cũ và người mới gặp... ai ai cũng nói với ông rằng lần sau về nước thì nhớ đưa vợ con cùng về thăm quê...

- Thế ông đã đưa vợ con về thăm quê chưa?

- Rồi. Rong chơi một tháng thăm quê nội, quê ngoại. Quê ngoại mãi tận Châu Đốc, An Giang. Thỏa lắm. Nhưng vợ con đều trách: Bên nhà thân thiện và vui như thế sao mãi tới giờ mới đưa vợ con về Việt Nam.

Nhắc lại câu nói đó, mặt sững lại vương vương những nét buồn, ông bảo với vợ con rằng cái sự chậm trễ ấy là do ông đầu óc tù mù nghe theo mấy đứa ba bị bụng dạ rắn rết, quay lưng lại với quê hương đất nước: “Ai vượt biển bỏ nước ra đi là phản bội Tổ quốc. Muốn nếm cơm tù cộng sản thì cứ về Việt Nam!”. Mình mắc lỡm bọn phản động. Lần về thăm quê đó thôi, ông mới nhận ra rằng không ít người xa xứ bị đám phản động ngoại bang bóp méo xuyên tạc, gieo rắc thù hận hoài nghi...

Như muốn chia sẻ niềm vui sướng với người mới từ quê nhà sang, Robớc Vện nhếch miệng cười – một nụ cười vô tư, mãn nguyện: Chả còn gì mà phân tâm nữa, bác ạ. Xua tan hết mọi ám ảnh, xua tan hết mọi hiềm nghi qua cuộc gặp để đời này. Vợ con trách cứ, nghĩ mà giận cái đầu óc tù mù của mình khi ấy... Ông khoe từ ngày qua Mỹ, lâu lắm rồi mới có dịp trở lại công viên quốc gia Zion Park nổi tiếng vùng núi đỏ Hoa Kỳ này thăm vợ chồng đứa cháu gái người Hải Phòng lấy chồng Mỹ mở quán ở đây. Ngoài món ăn bản địa, các món ăn của người Tàu còn bán cả cơm Việt, canh chua, cá kho riềng, cà tím nhồi thịt, dưa giá muối...

Nếu trưa nay nghỉ lại, tôi sẽ cùng ăn bữa cơm Việt ông Vện mời, mà ông gọi là bữa cơm hạnh ngộ trên đất Hoa Kỳ với người cùng quê.
 
Đỗ Quảng

Ý kiến của bạn