Bác sĩ ta đón Tết ở tây

Dược
Giới y học Việt Nam đều có chung một nhận định rằng: nền y tế Pháp thuộc vào loại tiên tiến trên thế giới, đáng để học hỏi và làm theo.
Giới y học Việt Nam đều có chung một nhận định rằng: nền y tế Pháp thuộc vào loại tiên tiến trên thế giới, đáng để học hỏi và làm theo. Chẳng thế mà 15 năm kể từ khi có chương trình hợp tác y tế theo chương trình FFI và sau này là DMFSA đã có gần 2.000 bác sĩ Việt Nam sang thực tập tại Pháp với các trình độ và chương trình khác nhau. 2.000 bác sĩ này sau khi về nước đều có chuyên môn vững vàng, tiếp tục là các hạt nhân chuyên môn trong các cơ sở y tế, phục vụ tốt bệnh nhân. Có lẽ tất cả mọi người học tập từ Pháp về, trong đó có tôi, đều có tình cảm đặc biệt với nước Pháp và những con người thật chân thành và tốt bụng nơi đó. Nỗi nhớ và hàm ơn những người thầy Pháp, những kỷ niệm thường chợt ùa về vào những ngày đầu đông, giáp Tết. Tôi còn nhớ rất rõ những ngày giáp Tết âm lịch năm 2003, khi tôi đang thực tập tại một bệnh viện phía Đông Nam nước Pháp.
 
Gần 60 bác sĩ thực tập tại Pháp năm đó thấp thỏm mong chờ Tết đến. Mùa đông năm ấy thật lạnh giá, trời thấp như một cái nồi cũ úp lên mặt đất. 8h30 sáng mà trời vẫn tối thui, ăn vội miếng bánh mỳ phết bơ, uống cốc cà phê to nhạt thếch tới bệnh viện làm việc. Khá căng thẳng và bận rộn vì bác sĩ tây đi nghỉ đông nhiều, tiếng còn chưa quen, công việc cũng vậy. Chiều tối về nhà đã 18h30, trời lại tối thui, cắm nồi cơm, lục tủ lạnh làm thức ăn... Đã đến Ông Công, Ông Táo rồi, căn phòng có một bó hương do Thái Lan sản xuất đã dùng dở của ai đó, tôi mang ra thắp.
 
 Hương vị Tết quê nhà là nỗi nhớ khôn nguôi trong tâm hồn người Việt xa xứ.
Mùi hương tỏa khắp phòng, thật ấm áp, nhớ sao cái Tết ở nhà. Dùng loại thẻ điện thoại chợ đen rẻ tiền gọi điện hỏi thăm mấy anh bạn ở Auch, Paris, Dreux... Ai cũng nhớ nhà, ai cũng muốn về nhưng không ai có thể về vì không có ngày nghỉ và một chuyến về thăm nhà chi phí khá cao khiến ai cũng phải chùn chân. Nhìn tờ lịch thì thấy ngày Tết ta đang đến rất gần nhưng không phải là ngày nghỉ của nước Pháp. Sếp tây mặc dù rất biết phong tục người châu Á nhưng cũng không thể cho nghỉ ngày mồng một Tết, tôi trộm nghĩ, thôi đi làm cho nhanh hết ngày, đỡ buồn vậy. Tối về check mail thì nhiều thư quá, thư từ nhà sang, thư của anh em đang ở Pháp.
 
Ai cũng ôn lại kỷ niệm Tết Việt Nam, những cành đào, cây quất, những bánh chưng, pháo hoa... Tưởng tượng đến khung cảnh Tết nơi quê nhà, ai cũng thấy nao lòng, muốn bay về bên người thân, về bên Hà Nội thân yêu. Ông bà, bố mẹ nuôi người Pháp tình nguyện chở tôi đi Toulouse chơi chợ Tết. Khu chợ to nhất của người Hoa tại Toulouse đông đúc lạ thường. Toàn là người châu Á nhưng nhiều nhất là người Hoa. Cái gì cũng có nhưng không phải là cành đào hay cây quất mà là cây cảnh của Đài Loan, giò chả loại dùng collagen chứ không phải hàn the để tạo độ giòn, hương Thái Lan, bánh đa nem cũng vậy. Tôi mua vội ít gạo, cây giò, bánh chưng gói bằng nilon, bó hương, một chai rượu sake vì không có nếp mới của Việt Nam mà không có thời gian nhìn ngắm nhiều vì phải trở về nhà sớm.
 
 Cái tủ sắt đựng tài liệu trong phòng được dọn sạch, tôi bày ngay ngắn bánh, giò, rượu ra thắp hương. Tổ tiên không phải là đây, nhưng khi ta nhớ về tổ tiên và những người đã khuất thì họ sẽ ở bên ta, tôi thầm nghĩ vậy. Mùi khói hương thật đậm, ăn miếng bánh chưng luộc hãy còn sượng, uống hớp rượu, tôi lên giường thật sớm. Những mong sẽ gặp được vợ con trong mơ, thấy lại hình ảnh người cha gầy guộc và cái Tết trong gió mùa đông bắc..., nước mắt chảy tràn ra tự bao giờ. Tôi giật mình khi nghe thấy tiếng chuông đồng hồ reng reng rền vang báo thức đã đến giờ đi. Cầm điện thoại trên tay, tôi bấm máy gọi về Việt Nam, vợ con đã về bên ngoại chúc Tết. Tôi vội vàng chúc Tết mấy câu thật nhanh rồi buông máy rời khỏi phòng.

Đó là cái Tết duy nhất mà tôi xa nhà. Thật nặng nề và đáng nhớ. Nhớ tới nước Pháp vẫn là những phong cảnh đẹp như tranh vẽ, những con người có phần nông nổi và tốt bụng như những ông phật, bà tiên, giới chuyên môn khá lười và bảo thủ nhưng rất nhân văn và luôn thương quí học sinh Việt Nam... Nhớ và mong sẽ gặp lại sớm!

Hà Nội những ngày giáp Tết

BS. Hoàng Cương


Ý kiến của bạn