Hà Nội

Bác Lê Khả Phiêu với văn nghệ sĩ, nhà báo

12-08-2020 9:21 AM | Văn hóa – Giải trí

SKĐS - Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu là một chính khách, một lãnh đạo tối cao của Đảng ta. Nhưng với văn nghệ sĩ, nhà báo, bác thân thiện như người nhà.

Nhà văn Nguyễn Bảo, nguyên TBT tạp chí Văn nghệ Quân đội nói với tôi: Hồi nhà thơ Nguyễn Bao làm Trưởng ban liên lạc Văn nghệ sĩ - Nhà báo Thanh Hóa tại Hà Nội, Nguyễn Bảo làm Phó ban. Chúng tôi gặp mặt anh em văn nghệ báo chí ở tạp chí Văn nghệ Quân đội, bác Lê Khả Phiêu đã đến thăm. Dịp ấy là vào khoảng sau Tết âm lịch năm 2000. Hôm ấy, bác đến một mình, không có thư ký Nguyễn Chí Trung. Bác nói chuyện vui vẻ, không nghi lễ gì cả.

Một lần, nhân dịp ra mắt tuyển tập Nguyễn Hiền (cháu họ Trạng Quỳnh) tại Hà Nội, tôi không nhớ năm, bác Lê Khả Phiêu đã đến dự và phát biểu ý kiến. Lúc ấy bác đã nghỉ công việc nhà nước. Tôi rất ngạc nghiên nghe bác Lê Khả Phiêu nói về Nguyễn Hiền, người đồng đội của mình với những cá tính và phong cách như Nguyễn Hiền rất Thanh Hóa và rất Trạng Quỳnh.

Một lần khác, tôi đến dự khai mạc triển lãm tranh của hai anh em họa sĩ Lê Huyên và Lê Hàn ở 16 Ngô Quyền, Hà Nội. Tôi đến đã thấy có bác Lê Khả Phiêu ở đó. Bác nhỏ người đứng lẫn trong những người đến dự triển lãm. Phóng viên đề nghị bác phát biểu ý kiến, bác khiêm tốn nói: Đừng đưa tôi lên truyền hình. Thật cảm động về câu nói ấy của bác. Nhưng rồi ai cũng xin chụp ảnh với bác.

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu.

Nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu.

Năm 2015, khi Hội Cựu Thanh niên xung phong Thanh Hóa đề nghị tôi cộng tác viết cuốn 65 năm TNXP Thanh Hóa anh hùng, chuẩn bị xuất bản, tôi nói Lê Trung Sơn, Chủ tịch Hội: Phải có bác Lê Khả Phiêu viết lời giới thiệu. Đây là việc khó. Tôi mạnh dạn thưa bác: Anh em chúng cháu muốn bác viết tay và xin được chụp nguyên bút tích của bác. Bác chỉ cười và nói một từ: Được! 2 tuần sau tôi và anh Lê Trung Sơn đến, bác nói thư ký chuẩn bị chè nước bánh kẹo tiếp nhà văn và thật bất ngờ: Bản viết tay, mực màu xanh đã được hoàn thành với nét chữ chân phương. Thực là kính trọng ở đức tính nghiêm túc, đúng hạn của bác.

Năm 2017, chuẩn bị hoàn thành bộ sách Văn nghệ sĩ - Nhà báo xứ Thanh tại Hà Nội với quê Thanh, tôi báo cáo thường trực Tỉnh ủy Thanh Hóa về việc người viết lời giới thiệu. Các anh Tỉnh ủy cho ý kiến chỉ đạo: Cần có một lời giới thiệu của bác Lê Khả Phiêu cho bộ sách quí này. Tôi báo cáo bác Lê Huy Ngọ, Chủ tịch Hội đồng hương Thanh Hóa. Sau đó 2 ngày, đoàn chúng tôi gồm bác Lê Huy Ngọ, tôi, NSND Tâm Chính, nhà văn dịch giả Lê Bá Thự, nhà báo Đào Xuân Hưng, TBT báo Người Hà Nội đến nhà bác. Sau khi làm thủ tục, thư ký mời tất cả lên tầng 2. Tôi bất ngờ thấy trên bàn đã bày sẵn bánh kẹo ngon và hoa quả. Tôi rất cảm động trước tình cảm trân trọng của bác với văn nghệ sĩ. Lúc về, bác Phiêu còn bảo NSND Tâm Chính: Kẹo ngon, mang hết về chia cho các cháu. Chúng tôi chia nhau mỗi người mươi cái kẹo về khoe với bạn bè là kẹo của bác Lê Khả Phiêu.

Nghe tin bác Lê Khả Phiêu mất, NSND Tâm Chính nói với tôi: Thực sự nghe tin bác Phiêu mất, riêng tôi rất đau đớn. Bác như là người cha, người chú của tôi. Người có cái tâm rất sáng. Với Liên đoàn Xiếc Việt Nam, bác rất quan tâm đến các nghệ sĩ, đặc biệt là với tôi và gia đình tôi. Bác đã xem tôi biểu diễn, xem các nghệ sĩ biểu diễn. Thậm chí ngày kỷ niệm 45 năm ngành xiếc Việt Nam, năm 2001, tôi đến báo cáo bác về cuốn sách 45 năm ngành xiếc Việt Nam. Bác hỏi: Sách thế nào? Tôi bảo: Báo cáo anh (lúc ấy tôi gọi anh), công việc chuẩn bị nhiều quá, để tuyên truyền chỉ có một cuốn sách về quá trình 45 năm ngành xiếc và 17 năm em làm Giám đốc Liên đoàn Xiếc Việt Nam. Bác nói ngay: Đưa cuốn sách đến để tôi viết lời giới thiệu cho. Tôi rất cảm động vì bất ngờ quá. Bác đang là Tổng Bí thư, nếu bình thường, phải trình lên trình xuống còn chưa gặp bác được, đằng này bác chủ động đề xuất làm tôi xúc động quá cuống cả lên. Sao lại có một vị lãnh đạo cao cấp khiêm tốn giản dị, nói những điều quan trọng mà như quá bình thường...”. NSND Tâm Chính đưa tôi xem cuốn sách kỷ niệm 45 năm ngành xiếc, có bút tích của bác Lê Khả Phiêu, nét chữ nghiêng nghiêng, màu mực xanh. “... Rồi NSND Tâm Chính rưng rưng nước mắt: “Bác đã 90 tuổi rồi, thọ rồi nhưng nghe bác mất tôi đột ngột như cha mình mất. Nhớ bác, tôi đang giở lại những ảnh được chụp chung với bác như một kỷ niệm không bao giờ có lại.

Hôm 4/4/2019, sau khi sách quí Với quê Thanh ra đời, anh em chúng tôi mang sách đến tặng bác Phiêu. Bác Lê Huy Ngọ bảo: Lần này các cậu tự đến, không cần mình đi cùng đâu. Tôi và NSND Tâm Chính, nhà thơ Trịnh Xuân Thu đến bác Phiêu. Ý chúng tôi là chỉ đến báo cáo sách đã in xong và tặng sách cho bác thôi. Thư ký cũng bảo: Chỉ được gặp bác 10 phút thôi nhé, để giữ sức khỏe cho bác. Tôi và NSND Tâm Chính tặng bác sách, xin chụp ảnh chung xong, bác bảo: - Chờ tôi xem chút. Chúng tôi chờ... Một, hai, ba phút... rồi nửa tiếng. Thư ký lên làm hiệu đã hết giờ. Tôi vội đứng dậy, bác quay lại nhìn thư ký, nói một câu ngắn gọn: Tôi đang xem! Chỉ một việc nhỏ ấy thôi nói lên rằng: Bác là người rất cụ thể và cẩn thận. Tôi không bao giờ nghĩ là bác xem được hết thế. Lúc bác gấp bộ sách dịp lễ kỷ niệm 990 năm Thanh Hóa dày cộp bìa cứng lại, tôi xem đồng hồ thì đã gần một tiếng đồng hồ.

Thanh Hóa ngày 7/8/2020


LÊ TUẤN LỘC
Bình luận
Xem thêm bình luận
Ý kiến của bạn
;