Viêm khớp dạng thấp là bệnh viêm khớp mạn tính, ngoài ảnh hưởng lên khớp, bệnh còn ảnh hưởng đến các cơ quan khác trong cơ thể. Viêm khớp dạng thấp có liên quan tới cơ chế tự miễn, nguyên nhân là do hệ miễn dịch trong cơ thể tấn công vào các khớp và các mô của chính cơ thể. Bởi vậy, việc điều trị viêm khớp dạng thấp khó khăn, phức tạp hơn nhiều so với các bệnh viêm khớp khác. Trong điều trị, ngoài sử dụng thuốc giảm đau chống viêm, bệnh nhân còn thường được dùng thêm một số thuốc chống sốt rét (cloroquine, primaquine...) và một số thuốc chống ung thư (methotrexat...). Nhiều bệnh nhân đã bị tàn phế do không được điều trị kịp thời. Tuy nhiên, trường hợp của bà Hoàng Thị Th. (sinh năm 1947, ở quận Đống Đa, Hà Nội) có thể là một kinh nghiệm quý cho những người đã mắc viêm khớp dạng thấp.
Bà Th. nhớ lại, năm 1995, đôi lúc bà thấy đau nhức khớp nhưng nghĩ đó là dấu hiệu bình thường của tuổi trung niên. Một lần, sau khi đi khiêu vũ về, bà bỗng thấy đau khớp dữ dội, chân không nhấc lên được. Tình trạng này kéo dài khiến bà không thể ăn uống và đi lại. “Ban đêm, chân tay buồn bực như có con dòi bò trong xương, tôi không thể ngủ được. Sáng ra thì bị cứng các khớp” – bà cho biết.
Đi khám, bà Th. mới biết mình bị viêm khớp dạng thấp, tình trạng bệnh của bà ngày càng nặng thêm, chân tay sưng đau, co quắp. “Tôi không thể tự đi lại được, muốn đi đâu phải có 2 người xốc nách hai bên, ngồi dậy phải có người đỡ lên, nằm phải có người đỡ xuống, ăn phải có người bón, thậm chí không há được miệng để ăn miếng chuối. Từ 50kg, tôi sút xuống còn có 39kg” – bà nhớ lại.
Năm 1997, bà tới bệnh viện điều trị. Sau khi uống thuốc tây theo đơn bác sĩ, bệnh của bà có phần đỡ hơn, nhưng các khớp vẫn sưng, đau, chân tay co quắp, thỉnh thoảng bà phải đi chọc hút dịch khớp. Bác sĩ cho biết, bà sẽ phải gắn với thuốc đến hết cuộc đời.
![]() Ảnh minh hoạ |
Nhật Linh
