Những loại thuốc biến bệnh nhân thành “kẻ ăn thịt người”

SKĐS - Từ thời La Mã cổ đại đến thế kỷ 20 lịch sử ngành dược lưu truyền nhiều loại thuốc chữa bệnh kinh dị được chiết xuất từ xác chết hoặc hỗn hợp thịt, chất béo, gan, máu, sọ, xương, tóc, thậm chí cả mồ hôi của người hấp hối. Không chỉ dân thường mà ngay cả các vị vua, giáo hoàng, trí thức cũng sử dụng khắp Châu Âu với lời mời chào như một phép chữa bệnh thần kỳ.

Thuốc chữa động kinh từ máu và gan

Trong thời kỳ La Mã cổ đại, con người tin rằng họ có thể hấp thụ sức sống và sức mạnh của đấu sĩ bằng cách uống máu nóng của họ do vậy mà bệnh động kinh có thể khiến một người đấu sĩ bị ngã và hút "máu sống" từ vết thương hở của chính họ để chữa bệnh. Bên cạnh đó, BS. Romanian Scribonius Largus gợi ý rằng có thể dùng gan của một con bò tót bị giết bởi một vũ khí dùng để đánh bại một đấu sĩ có thể là một phương thuốc thần kỳ cho chứng động kinh. Không lâu sau đó, người ta lại cho rằng ăn gan của đối thủ cũng có tác dụng chữa bệnh tương tự. Khi các trận đấu đấu sĩ bị cấm vào năm 400 sau công nguyên thì người ta đã tìm ra nguồn máu mới trong các vụ hành quyết để chữa bệnh động kinh.

Ngoài ra, trong sử sách cũng ghi chép vào cuối thế kỷ 19, việc cho rằng chứng động kinh có thể được chữa khỏi bằng máu ấm của người quá cố đã được khôi phục. Đám đông người động kinh đã sử dụng cốc để hứng máu của các xác chết bị chặt đầu ngay tại các khung nhà tại Scandinavia và Đức.

“Những giọt nước mắt của vua”

Charles II đã mua công thức cho một loại thuốc được gọi là "Goddard's Drops" và đưa nó vào phòng thí nghiệm của mình và trong gần 200 năm, loại thuốc hòa tan trong cồn này được phổ biến rộng rãi với tên gọi "The King's Drops"(tạm dịch là Những giọt nước mắt của vua). Công thức của thuốc khá tàn nhẫn, bao gồm: 1kg sừng hươu, 1kg rắn viper khô, 1kg ngà voi, và 2kg sọ người. Các thành phần được băm và sau đó chưng cất thành dạng lỏng. Trong đó, sọ người là thành phần hoạt tính và có mục đích tinh thần quan trọng. Các nhà giả kim thuật lý luận rằng cái chết đột ngột do bạo lực đã làm linh hồn bị mắc kẹt bên trong xác người, bao gồm hộp sọ. Như vậy, nếu dùng loại thuốc này sẽ cho người bệnh nhận được sức mạnh sống còn của người quá cố. Công thức thuốc này gọi là phép chữa bệnh thần kỳ cho các triệu chứng thần kinh, co giật, chứng ngập máu không rõ nguyên nhân nhưng lại có thể gây chết người. Mặc dù không có nhiều tài liệu nói về hiệu quả của loại thuốc này nhưng đã ghi nhận trường hợp của Edward Walpole bị co giật khi dùng thuốc thay vì chữa khỏi bệnh tình của ông.

Thuốc từ rêu mọc trên sọ người

Những sức mạnh chữa bệnh mơ hồ của sọ người đã được mở rộng sang nấm mốc sương hoặc rêu (còn được gọi là cây tùng la, là một loại địa y) mọc lên từ những sọ người không được chôn cất trên chiến trường. Cây tùng la được sử dụng rộng rãi trong suốt thế kỷ 17 và 18. Dưới dạng bột, người tacnhét nó vào mũi để ngăn chảy máu cam hoặc uống chúng để chữa trị nhiều bệnh lý khác nhau từ chứng động kinh cho đến các vấn đề về kinh nguyệt. Bên cạnh đó, Tử tước Francis Bacon, người Anh còn đề xuất sử dụng chúng như một phần của việc chữa trị vết thương bằng cách cọ xát loại bột này lên loại vũ khí gây ra vết thương đó.

Thuốc từ “mỡ người”

Chất béo của người đã trở thành hoạt động kinh doanh lớn cho những người hành quyết trong thế kỷ 17 và 18 ở Châu Âu. Ở Paris, mọi người sẽ bỏ qua các nhà máy dược phẩm địa phương và xếp hàng tại giàn giáo để tìm kiếm chất béo của con người. Chất mỡ của con người được chào hàng như là một thuốc giảm đau tuyệt vời do đau nhức, viêm khớp dạng thấp, bệnh gút và thậm chí còn được sử dụng để điều trị ung thư vú. Nữ hoàng Elizabeth I đã bôi chất béo con người lên mặt để điều trị các vết bỏng do bệnh đậu mùa.

Thuốc từ mồ hôi của người hấp hối

Bác sĩ người Anh George Thomson (sống trong thời kỳ khoảng 1619-1676) nổi tiếng nhờ sử dụng tất cả mọi thứ có thể tưởng tượng được của xác người, bao gồm kê toa nước tiểu cho bệnh dịch hạch. Nhưng không có gì kỳ lạ hơn chữa bệnh trĩ khi ông dùng mồ hôi của một người đàn ông đang hấp hối (có lẽ là do sự sợ hãi cái giàn giáo) để cọ xát trên búi trĩ. Nếu người bị hành quyết không bị đổ mồ hôi thì chạm bàn tay bị cắt đứt  của họ vào bũi trĩ sẽ khiến bệnh biến mất một cách thần kỳ.

Xác ướp mật ong

Theo bác sĩ Trung Quốc Li Shih-Chen viết trong cuốn sách Dược phẩm Trung Quốc năm 1597 thì xác ướp mật ong là một sản phẩm phụ của quá trình ướp xác người Ả Rập. Quá trình này được thực hiện bằng cách tắm người tình nguyện trong mật ong, không cho ăn gì ngoài mật ong, sau đó khi anh ta chết vì chế độ ăn kiêng này, người ta sẽ bọc anh ta trong vòng 100 năm. Sau 100 năm, tình nguyện viên này sẽ là một loại bánh kẹo cứng có thể được sử dụng để hàn gắn xương bị gãy hoặc đang yếu đi. Xác ướp mật ong này đã từng có mặt khắp châu Âu và Trung Quốc.

Thuốc từ bột xác ướp

Xác ướp Ai Cập được sử dụng phổ biến ở Châu Âu để chữa nhiều bệnh bao gồm cục máu đông, ngộ độc, động kinh, loét dạ dày và gãy xương. Trong đó, dạng thuốc phổ biến nhất là bột xác ướp được lấy từ bê tông bitum bọc quanh xác ướp vì người ta tin rằng bitum này có tác dụng chữa bệnh. Loại thuốc này đã trở thành nguồn trợ giúp y tế chủ yếu từ thế kỷ 12 đến thế kỷ 20. Khi nguồn cung của xác ướp Ai Cập chính hãng thấp, đã có một doanh nghiệp gian lận thay thế bằng xác chết gần đây được để dưới ánh mặt trời nhằm gian lận về tuổi tác và mô phỏng ướp xác

Lê Thu Lương

(Theo Listverse)

loading...
Bình luận

Click vào đây để gửi ngay bài viết về cho toà soạn.