Cái giá của một đêm trực

Suckhoedoisong.vn - Bệnh nhân luôn sẵn sàng trả tiền thật nhiều cho những dịch vụ như ăn uống ngủ nghỉ du lịch cao cấp đắt đỏ ... nhưng khi đến bệnh viện, họ luôn đòi hỏi được phục vụ tốt nhất, bởi bác sĩ giỏi nhất, xét nghiệm chính xác nhất, thời gian chờ đợi nhanh nhất ...nhưng trả tiền ít nhất.

Em sinh viên Y4 hỏi : Một đêm trực cấp cứu của bác sĩ ở tuyến đầu như anh được trả bao nhiêu?
- Theo em thì nó đáng giá bao nhiêu?

Nếu em biết một đêm trực cấp cứu đầy căng thẳng mệt mỏi với bao nhiêu áp lực này, chỉ với giá 75 ngàn, không biết em còn đủ can đảm và nhiệt huyết để tiếp tục đi? Học y sáu năm, ra trường làm thêm 18 tháng mới được ký tên, mới được cấp chứng chỉ hành nghề, chưa kể học thêm sau đại học 4 năm và phải đào tạo y khoa liên tục ... thời gian dài đằng đẵng.

Em nhìn mình mỉm cười nói : Đối với những người gần chết được cứu sống thì nó vô giá.
- Sao anh thấy có nhiều người trải qua cơn thập tử nhất sinh vẫn không biết được sự sống là vô giá? Họ đến, họ đi khỏi bệnh viện vội vã ... và rồi họ lại sống với lối sống như trước.

*******

- Cấp cứu, bác sĩ ơi, cấp cứu

Bệnh nhân được đưa vào trong tình trạng lơ mơ, lay gọi không đáp ứng, là nữ, 59 tuổi, làm nghề buôn bán ở quận 4.

- Mấy tháng trước mẹ tôi hay bị nhức đầu, dạo gần đây nhức đầu tăng, mỏi vùng gáy có ra tiệm thuốc tây mua thuốc về uống, khi thì para, khi thì efferalgan ... uống vô thấy đỡ. Hôm nay tôi đi làm về thấy bà nằm mê mệt, ú ớ, hoảng quá tôi đưa bà vô đây.

Mình cầm tấm phim CT Scan sọ não lên xem và thở dài. Xuất huyết não, não thất bên phải diện rộng. Nhìn monitor theo dõi huyết áp bệnh nhân lúc này là 220/100 mmHg.
- Sao anh, chị không đưa cô đi bác sĩ khám bệnh trước đó?
- Mẹ tôi không chịu đi, bả nói khám bệnh mất thời gian lắm?
- Vậy chứ thời gian rãnh rỗi cô ở nhà làm gì?
- Ờ thì ... coi tivi ... nói chuyện tám với mấy bà hàng xóm ... đi du lịch. Bả đi du lịch suốt à bác sĩ.
- Mấy anh chị có biết người lớn tuổi nên đi khám sức khỏe định kỳ không? Mấy anh chị có biết tăng huyết áp là kẻ giết người thầm lặng?
- Ơ ... biết ... nhưng chủ quan quá ... thấy còn khỏe mạnh đùi đụi, đi chơi ầm ầm ... ai ngờ ...

Bệnh nhân không đi khám bệnh vì không có thời gian. Tới khi bệnh nặng, trở tay không kịp nữa. Mình ra y lệnh đặt nội khí quản thở máy rồi thở dài.

Mình thấy có hai điều kì lạ ở bệnh nhân: thứ nhất họ luôn sẵn sàng trả tiền thật nhiều cho những dịch vụ như ăn uống ngủ nghỉ du lịch cao cấp đắt đỏ ... nhưng ít khi sẵn sàng trả tiền cho những khoản cần thiết để chăm lo sức khỏe của mình. Thứ hai khi họ bệnh phải đến bệnh viện, họ luôn đòi hỏi được phục vụ tốt nhất, bởi bác sĩ giỏi nhất, xét nghiệm chính xác nhất, thời gian chờ đợi nhanh nhất ...nói chung mọi thứ đều nhất nhưng trả tiền ít nhất.
Tại sao vậy?

- Mẹ tôi có khả năng cứu được không?
- Tỷ lệ tử vong rất cao.
- Trời, nặng vậy sao bác sĩ? Chết hả bác sĩ? Bác sĩ ơi gắng sức cứu dùm...

Bốn người con của bệnh nhân đã có mặt tại phòng cấp cứu. Họ rối bời. Họ chạy ra chạy vô hỏi mình mấy số đỏ đỏ xanh xanh trên Monitor theo dõi là gì? Rồi lấy khăn ấm lau mặt cho mẹ. Thấy thương lắm. Nhưng không còn ý nghĩa nữa rồi.

Tại sao lúc cha mẹ chúng ta còn khỏe mạnh chúng ta không quan tâm? Có ai biết ôm hôn cha mẹ trước khi đi làm? Có ai biết xoa bóp chân cho cha mẹ mỗi đêm? Có ai chịu khó dẫn cha mẹ đi tái khám bác sĩ theo lịch hẹn? Có ai biết khớp xương cha mẹ đang đau? Có ai biết đêm nào cha mẹ cũng mất ngủ?

- Cấp cứu, bác sĩ ơi...
Bệnh nhân kế tiếp cũng tương tự, có bệnh tăng huyết áp, đái tháo đường nhưng không biết và không điều trị.

Thực tế, ở Việt Nam có hơn 50% bệnh nhân mắc hai bệnh đó không hề biết cho đến khi đến cấp cứu trong bệnh viện vì một lý do gì đó.

- Chân chú bị lở loét như vậy bao lâu rồi?
- Cả tháng nay, tôi ra tiệm thuốc tây mua thuốc uống mà không lành.
- Cả tháng nay? Tại sao chú không đi khám bác sĩ?
- Vết thương có chút xíu mà khám gì?
- Một chút xíu? Ngón 1 và 2 đã hoại tử đen, bàn chân thì sưng tấy ... Xquang thấy hình ảnh viêm xương. Có thể phải đoạn chi.
- Đoạn chi là sao bác sĩ?
- Là cắt cụt chân của chú. Cắt đến một phần 3 cẳng chân này nè.
- Trời ... Nghiêm trọng vậy sao? Thấy có chút xíu hà, không đau.
- Do chú bị tiểu đường lâu ngày không biết, đã bị biến chứng thần kinh nên không còn cảm giác đau nữa.

Mình hết nhìn bệnh nhân, rồi lại nhìn những người con. Có ngỡ ngàng, có xót xa trong đôi mắt của họ. Gía như ...
Mình ghét phải nói "giá như" ... nhưng mỗi ngày cứ phải nói và nghe hai từ đó ...

- Không ngờ bệnh tiểu đường lại tàn phá cơ thể đến như vậy.
- Đúng rồi, nó cứ âm thầm phá nát cơ thể chúng ta mà chúng ta cứ ngỡ không có vấn đề gì. Trong cuộc sống cũng vậy đó, những thái độ sống không tốt, như thói quen ăn uống, sinh hoạt ... chúng ta cứ ngỡ vô hại ... nhưng cứ tích lũy từ từ ... rồi một ngày giật mình ... cuộc đời chúng ta đã mục nát.

Mình chưa thấy nơi nào mà việc mua thuốc dùng thuốc lại cực kì dễ dàng như ở đây. Bạn đau đầu - đến tiệm thuốc tây. Bạn đau bụng - đến tiệm thuốc tây. Bạn trễ kinh - đến tiệm thuốc tây. Bạn không hề biết người đang bán thuốc cho bạn là ai. Bạn không cần biết trình độ người ấy đến đâu? Dược tá? Dược sĩ trung học? Hay dược sĩ đại học? Hay chị ô sin bán thuốc dùm khi chủ nhà thuốc đi đâu đó? BẠN KHÔNG CẦN BIẾT ĐIỀU GÌ CẢ. BẠN CHỈ CẦN BIẾT NÓ CÓ TIỆN KHÔNG THÔI.

- Bác sĩ, có cần thiết phải cắt cụt chân hay không?
- Chỗ nào hư thúi thì nên cắt bỏ, nếu không nó sẽ tiếp tục ăn lan sang mô lành may mắn còn xót lại.
- Ờ ... ờ ... chỗ nào hư thúi thì nên cắt bỏ ...

Nhìn chị hộ lý đẩy bệnh nhân đi mà mình thấy đắng đót trong lòng. Mình lặng thinh nhìn ra ngoài cửa. Tháng 11 phố hanh hao quá. Nắng nóng làm con người ngột ngạt. Nhưng có phải vì nắng hay do lòng mình đã ngột ngạt sẵn.

- Bác sĩ biết sao không, hồi nhỏ tôi hay nghĩ rằng khi mọi thứ xung quanh tốt đẹp tôi sẽ thoải mái dễ chịu. Nhưng bây giờ tôi nghĩ khác rồi, khi lòng tôi thoải mái dễ chịu thì mọi thứ xung quanh sẽ tốt đẹp.
- Ông ơi, ông mất bao lâu để hiểu được điều đó?
Mình hỏi bệnh nhân khác của mình, một ông cụ 83 tuổi cũng bị tiểu đường, cao huyết áp, phì đại tiền liệt tuyến. Đêm nay ông bí tiểu phải vào bệnh viện đăt thông tiểu. Làm người khổ thật. Còn thân là còn khổ.

- Biết điều đó thì rất lâu rồi, nhưng để sống được như thế mới gần đây thôi. Hồi nãy tôi ngồi nhìn bác sĩ rất khó chịu mắng bà kia quá chừng khi thấy đường huyết và huyết áp của bả quá cao mà lại không chịu tái khám uống thuốc tập thể dục ăn kiêng ... nên tôi mới nói thế.
- Hồi nãy con dữ lắm à?
- Ừa, dữ thiệt.
- Tại con nói hoài mà chẳng chịu nghe.
- Bác sĩ biết sao không, cuộc sống không đơn giản như bác sĩ nghĩ đâu. Làm cha làm mẹ đôi khi rất sợ làm phiền con cái nên thế...

Ông cụ nói xong nắm tay mình thật chặt rồi được đẩy vào khoa để theo dõi tiếp, nhưng lời của ông còn ở lại. Làm cha làm mẹ ... bao giờ cũng hy sinh thật nhiều thật nhiều cho con ... mà con nào có biết có hay.

Chúng ta hay đổ lỗi cho điều gì đó, như khắc khẩu, không hợp ... rồi chúng ta xa dần cha mẹ mỗi ngày, cho đến khi biết cha mẹ sắp mất hay đã mất ... chúng ta cuống cuồng lên, khóc lóc ầm ĩ. Nhiều khi chúng ta lại tiếp tục đổ lỗi cho bệnh viện quá dở, bác sĩ quá dở ... Chúng ta ít chịu nhìn lại mình, bạn nhỉ?

Theo bạn thì một đêm trực của bác sĩ đáng giá bao nhiêu?

BS. Bảo Trung

Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Cái giá của một đêm trực
  • Hâp (......@gmail.com)

    Ba ngan một gio, kêu ca gì nhà dot tu noc rui khó Súa cũng chẳng ai sai cả , dc nọ mất kia âu cũng công bằng....
  • Đỗ Ái Tử (doaitu@yahoo.com)

    Riêng về bài viết này , mọi người bị con số 75.000 chú ý nhiều quá, dù nó chỉ nằm ở một đoạn.Còn lại toàn bộ bài viết , không ai nhìn thấy cái "giá" mà tác giả nói tới, chính là giá của bài học , giá trị của con người...giá của bản thân....bản thân mình không quan tâm chăm sóc , gia đình mình không quan tâm chăm lo....thì dù có thần thánh cũng không lo nổi nói chi tới bác sĩ....xin cám ơn BS Bảo Trung (Vô Thường) về bài viết. Đứa con bất hiếu như tôi chắc phải về quan tâm tới gia đình nhiều hơn sau những năm tháng phiêu bạt...
  • Đỗ Ái Tử (doaitu@yahoo.com)

    Tất cả đều là con người , tất cả đều làm công ăn lương và ai cũng cố gắng học để làm gì, để mong có được tương lai tốt hơn , tương lai tốt hơn chính là lo được cho bản thân và gia đình, ai mới ra trường mà không muốn tìm chỗ làm "ngon", ai cũng ra rả hỏi nhau làm lương tốt không , ai cũng có quyền than trách, vì đơn giản , họ là con người , đừng phân biệt họ làm nghề này nghề kia.....tiền là vấn đề nhạy cảm nhưng....phải tương xứng với sức lao động và trách nhiệm bỏ ra.....
  • Đỗ Ái Tử (doaitu@yahoo.com)

    Đúng vậy , mới ra trường chưa gì đã quan tâm tới được trả bao nhiêu tiền nên mất dần đi y nghĩa lương y, và bạn đừng quab tâm tới tiền lương , hãy lo chữ tâm mặc kệ vợ con bạn không đủ sống đêm ngủ nằm phòng trống , mặc kệ bố mẹ bạn có được những đồng xu của bạn mang về dù đã bỏ tiền ra sáu năm....bạn hãy sống có tâm dù người khác mới ra trường kinh doanh phát tài , một vài nơi nhà sập , đường xá lở loét.......như vậy sẽ không ai trách bạn được
  • Đỗ ái tử (doaitu@yahoo.com)

    Một đêm coi ca nhạc đi bar từ 200k tới vài triệu à, đập bệnh viện đi và xây vũ trường quán bar hay hơn....sẽ chẳng có bài báo nào trách hay tiêu cực về ngành y nữa....bác sĩ nghĩ việc hết đi làm ca sĩ, kinh doanh đi sẽ không còn đôi co ai quan trọng hơn ai nữa....
  • Nguyen thanh nga (Nguyenthanhnga061974@gmail.com)

    Thế mà bác sĩ nào ra trường thành đạt rồi cũng có ít nhất vài căn nhà.? "Thật tội nghiệp".
  • Bạch (bach.hmu@gmail.com)

    Đến mác còn nói vật chất quyết định ý thức. Cứ như bọn em, bác sẽ hiểu thôi. Em cũng chưa làm lâu, đc 4 5 năm. Lương tháng 4 triệu. Phụ cấp 3 đồng.
  • le oanh (lethanglong.0@gmail.com)

    Bài viết thật ý nghĩa với cả người bệnh và người chữa bệnh. Chỉ khi bị bệnh mới biết sức khỏe quí giá biết nhường nào và mới biết ai là thây thuốc đích thực. Cảm ơn tác giả
  • le oanh (lethanglong.0@gmail.com)

    Bài viết thật ý nghĩa với cả người bệnh và người chữa bệnh. Chỉ khi bị bệnh mới biết sức khỏe quí giá biết nhường nào và mới biết ai là thây thuốc đích thực. Cảm ơn tác giả
  • Huynhthanhle98@gmail.com (Huynhthanhle98@gmail.com)

    Chỉ tại con sâu làm rầu nồi canh thôi.
  • pham Chinh (bs.phamchinh@gmail.com)

    Bs truc tram y te xa 1 ngay đêm có 1 mình 1 trạm. Vừa làm thầy vừa làm thợ, kiêm hộ lý lẫn bảo vệ bình quân cả ngày lễ ngày nghỉ hay ngày thuòng chia đều ra đc có khoảng 28.000vnd 1 ngày trực.
  • Trần Địa Ngục (hunglongna2000@gmail.com)

    Đừng đá nhau nữa, cứ thử đi rồi sẽ biết, nếu ko có nghành Y hỏi rằng xã hội này sẽ ra sao nhỉ, cứ vào bệnh viện chơi 1 -2 ngày đi, thức cùng với nhân viên Y tế, xem có vui ko ???
  • Phạm Thành (langtugia496@gmail.com)

    Mạnh ạ, không biết trình độ xã hội bạn đến đâu? mà tư tưỗng hóa về con người như vậy... không biết trình độ đến lớp mấy. Tôi công tác trong ngành y hơn 41 năm, mới nghĩ hưu, thời 1975 - 1999 thì bạn nói như vậy tôi chấp nhận được, hiện nay mà cái đầu cục bộ như vậy thì quá lỗi thời rồi nhé. Hãy đồng cảm đi,vì sắp tới gia đình bạn sẽ đến thăm Bệnh viện thường xuyên mà.
  • Phạm Thành (langtugia496@gmail.com)

    Không biết Bà Bộ trưởng bộ y tế co đọc và hiểu nội dung sâu xa này không... 75.000 đ cho một đêm... Bà Bộ trưởng ơi hãy lên tiếng đi.
  • HoaPham (pnhoa13@yahoo.com)

    Nếu chính quyền quan tâm và mạnh tay với thực phẩm bẩn thì cũng không có nhiều bệnh nhân vào gặp bác sĩ đâu.
  • Huệ mẹ của Mạnh (thuy12101973@gmail.com)

    Mạnh à ko có tiền sao sống nói thì dễ há, nếu con làm nghề này ko biết chừng con còn biến chất nhất nghề y nữa đấy ở đó mà múa mép
  • Hà phạm (svthuha2003@yahoo.com)

    Công nhân kêu lương re mạt thì cán bộ làm chính sách thay đổi thôi. Chứ cứ kiểu này ko ai thì trường y nữa. Năm vừa rồi thiếu chỉ tiêu rồi đấy
  • Maihue (Nguyenthihue12101.84@gmail. Com)

    Ai cũng ngại đến Bv cả, có rất nhiều lí do. Thực tế cho thấy Bv tư fuc vu tan tinh chu đáo nhưng chi fi lai cao...
  • Phần cuc (Phancuc@ Gmail.com)

    Nếu thích lương cao thì đi làm việc khác đi em ơi. Không thành bác sỹ giỏi được đâu. Giàu nghèo có số cả rồi
  • Trần côi (Trancoi@ Gmail.com)

    Đừng đòi hỏi gì cả con thâỳ cũng đi học bố mẹ bác sĩ cũng đi khám thế thôi. Cứ sống có tâm rồi còn cháu chúng ta hưởng phúc lộc mà chúng ta để lại
  • TPX (Thachlamtyt10@gmail.com)

    Mỗi gói mì tôm khoảng 5000 x 3 bữa = 15000 cho một ca trực 24h, các bạn nghĩ sao?
  • Vinh hoa (Vinh hoa)

    Cong het ca thay luong nghành y tuy co cục nhung goi gem chung ta cung du song ma :) minh chi la HL ( tuyệt doi k nhan bo đau nhe )
  • Ngông Đồ (ngongdo3007@yahoo.com)

    Tất cả mọi quyền lợi khiêm nhường các BS được hưởng tại các cơ quan y khoa khu vực nhà nước là giấy phép để mở phòng mạch tư đó quí vị . Còn phòng mạch tư mang lại cái gì và cho ai thì khỏi bàn .
  • Phan (Nguyenthiphan6783@gmail.com)

    Ban Mạnh ah ! Ban thu vao lam trong nganh 1 h xem sao ? Ko hieu gi thi dung phán lung tung.
  • Nguyễn Toàn (Toanhtvb@gmail.com)

    Tôi cũng từng làm trong bệnh viện thấy áp lực và bất công lên xin khỏi bệnh viện về chữa bệnh tư nhân.Xin chia sẻ những vất vả và khó khăn cùng đồng nghiệp.Nằm trong chăn mới biết chăn có rận các bạn nhé
  • Chinh (Tvc195@gmail.com)

    Hãy làm những gì có thể cho người bệnh để không phải hối tiếc. Mình có lòng họ ắc sẽ báo đáp.
  • MáthangManh (Levangdep@yahoo.com)

    Không có tiền thì lấy gì mà ăn?không ăn lấy gì mà sống để có tâm và giỏi lên hả con?bây giờ không phải là thời đại ăn lá cây để sống con nhé!trước khi nói nhớ suy nghĩ nghen!
  • thuhien (hothuhien78@gmail.com.vn)

    Không làm . Thì đổi nghề . ..có gì mà phải than vãn .
  • hạo (donggia8@gmail.com)

    cả 1 đêm thức trắng dc trả với cái 70k, luong 1 tháng 3tr. nếu bạn k có tâm bạn có làm k. công việc khác họ chỉ cần làm buổi sáng đến chiều về lể tết còn dc nghĩ còn chúng tôi có dc nghĩ đâu. lễ vẫn làm bình thường, ăn tết trong bệnh viện. nếu đỗi lại là bạn bạn có làm k.
  • Thanh (Camthanhdlsonla@gmail.com)

    Có thực mới vực được đạo.
  • Hiếu (Lehieubvlc@yahoo.com.vn)

    Đúng là ngành nào cũng cần có lương tâm: bác nông dân kg vì rau chậm đc bán mà phun thuốc; bâc bán rau kg vì một mớ thành 2 mà ngâm vào hoá chata; bác bán thịt kg vì 1-2 lạng thịt mà bơm nước, hoá chất ... Chống buôn lậu kg vì mấy đong đút lót mà cho hàng lậu từ tq vào...... Cuộc sống chỉ thấy lừa nhau đó là của toàn xã hội này đáng buồn. Trái đất nóng lên nên con người máu nó cũng nóng hơn xưa nên hay sảy ra đánh nhau
  • Tuân kiet (u)

    Bạn không hiểu gì về nối vất vả của nghề Y hết.
  • Vominhquang (Vominhquangvd@gmail.com)

    Mấy chú cố gắng mà vào y một đem trực mấy chú sẻ hiểu nó như thế nào.toàn nghĩ nghề của mình là .....toàn ...tốt.....đẹp
  • thanh tinh (thanhtinh185)

    Toi cung lam nganh y nhung o phong mo. Tet vua roi ngu o nha dung mot dem mung 3tet. Mong 1 truc mung 2 thuong tru mo suot dem mung 4 trc. Mung 5 mo den 4 h sang moi ve. Rua la het tet mung 5 da di lam. Hp vi dc cuu mguoi benh. Tien co le ko con y nghia vi ko co tgian de tieu tien nua. Nhung co dieu ko con tgian gianh cho vo va 2 dua con nua. Cam on vo da hy sinh cho chong hoan thanh cv
  • Huong Phong (huongphonghue@gmail.com)

    Mọi người thông cảm ông bạn này còn "ăn bám" gia đình.
  • Anhs (thinalam2803@gmail.com)

    Bạn Mạnh à, lương y như từ mẫu, vậy con hư thì cha mẹ có quyền la mắng không? Bạn làm con bạn hư hỏng cha mẹ của bạn phải tươi cười mà khuyến khích bạn hư tiếp bạn mới thấy vừa lòng? Cuộc sống bây giờ cái gì cũg trả bằng tiền, những người bs họ cũng ăn cơm, cũng chi tiêu, cũng con cái gia đình như người bình thường, những thứ vật chất đó trên trời rơi xuống hay sao mà k phụ thuộc vào lương. Nói chuyện k biết suy nghĩ.
  • vũ quyết mạnh (vuquyetmanh119@yahoo.com)

    Theo tôi nghề nào cũng cần lương tâm hết,không chỉ nghành y.hãy làm việc theo pháp luật và có tình người.ngày nay tôi chưa thấy bác sỹ giỏi nào nghèo,hãy phấn đấu thành bs chữa bệnh giỏi nhé
  • hoa (critical_91@yahoo.com)

    35k ngày thường. và 45k ngày nghỉ.tuần trực 2-3 ngày.
  • Quang (zingzing1990@gmail.com)

    Từ mẫu bạn nói hay quá thế 1 tháng hơn 2 triệu trong cái xã hội này bây h bạn sống sao trong khi lượng công nhân đã 4t5 một tháng cuộc sống họ sẽ ra sao bạn có nghĩ cho họ không cái gì cũng phải cho phù hợp bạn ơi đừng gắn cái danh đó rồi bắt người khác phục vụ cho bạn nước ngoài ý tế nó là dịch vụ bạn ah sống phải đặt mình vào trường hợp người khác bạn ấy
  • MC (Chau.le313@gmail.com)

    Y bác sĩ cũng là con người mà!! Đã là con người thì ngoài y đức tiền cũng cần cho nhu cầu cuộc sống chứ!! Đừng ai lấy câu " lương y như từ mẫu" ra để mà quơ đũa cả nắm,mẹ hiền đối với những đứa con ngoan, con k ngoan chắc chắn mẹ sẽ k hiền....
  • Nguyễn trung hiếu (Hieutravinh6@gmail.com)

    Bạn mạnh ah.bạn đừng làm thánh bàn phim nữa.bạn thử làm bs được giống như người ta đi rồi bạn hãy nói nhé.
  • Ba thằng mạnh (Bavanmanh@gmail.com)

    Thế thằng mạnh mày nghĩ họ ăn gì để sống,học cho cố rồi cày cho cố để phục vụ mấy thằng vô ơn như mày ah,nhà nước chứ tư nhân thì vào mà cúng tiền khám đầy đủ con nhé.
  • Hoang nam anh (Namanhlove888@gmail.com)

    Nếu Mạnh hiểu theo chiều hướng khác thì mọi chuyện sẽ tốt, hẳn Mạnh chưa bao giờ nói và chưa bao giờ từng nghĩ về anh bác sĩ kia làm việc đêm vất vả sẽ nhận được tiền trưc xứng đáng hơn, hay chỉ ậm ơ nghĩ là rất nhiều
  • Thư (thuhungvuong@yahoo.com.vn)

    Xin hỏi bạn Mạnh, bạn đi làm có quan tâm đến đồnh lương của mình được trả bao nhiêu không? Trong khi các nghành khác vẫn được ngủ ngon thì nhân biên y tế phải yhức trắng, làm việc căng thẳng suốt đêm. Đáng lẽ đọc xong bài này bạn phải thông cảm cho nhân viên y tế, chứ sao lại có thái độ như vậy, đồng ý là có nhiều người vì chạy theo đồng tiền,mà làm mất đi bản chất tốt đẹp của thầy thuốc, nhưng không phải ai cũng vậy đâu, đừng đánh đồng tất cả, nghành nào cũng có người này người lhác
  • Pham tai huy (taihuy995@gmail.com)

    Còn tiền bồi dưỡng?
  • Pham tai huy (taihuy995@gmail.com)

    Còn tiền bồi dưỡng?
  • Pham tai huy (taihuy995@gmail.com)

    Còn tiền bồi dưỡng?
  • Pham tai huy (taihuy995@gmail.com)

    Còn tiền bồi dưỡng?
  • Pham tai huy (taihuy995@gmail.com)

    Còn tiền bồi dưỡng?
  • ngọc (ganuong95@yahoo.com.vn)

    Bài này trên FB Vô Thường mà. Đạo cả stt sao?
  • thay giao Thu (trong1973@gmail.com)

    con nguoi thuong hay doi hoi vay day. ngan ngu co cau"Duoc voi doi tien" khong phai minh nganh y dau nganh SP cung vay nguoi thay càng hy sing bao nhieu thi xa hoi càng coi thuong bay nhieu
  • tâm (tamhmu1@mail.com)

    Cho hỏi bạn Văn Mạnh là bạn ra trường đi làm bạn có quan tâm đến lương không?
  • Nguyễn lan (Khoaibi31@gmail.com)

    Người Đồng cảm
  • Nam Nguyễn (dr.namtmh@gmail.com)

    17.000 đ 1 ngày trực. Đó là thực tế.
  • Mạnh (Vanmanh3@gmail.com)

    Mơi ra trương chưa gi đã quan tâm đến tiên đc trả bao nhiêu va đăt mục tiêu tiền lên hàng đâu rôi. Co cái tâm thê này chắc chăn sẽ không là ngươi bac si tôt va giỏi đc. Lương y như tư mâu. Có lẽ tư đó đã mât dần đi ý nghĩa của nó thật đáng buôn

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT