DÒNG SỰ KIỆN

Đường dây nóng:

1900 90 95 duongdaynongyte@gmail.com
0901727659 bandientuskds@gmail.com
Xứ Đài hai kỳ
Bài và ảnh: VĂN CÔNG HÙNG - 20:11 02/06/2016 GMT+7
Suckhoedoisong.vn - Lên máy bay ngồi rồi, hãng Eva Airline, nghe cơ trưởng thông báo, xin lỗi quý khách, chúng ta phải chờ 30 phút cho một chuyến bay đặc biệt cất cánh.

Lên máy bay ngồi rồi, hãng Eva Airline, nghe cơ trưởng thông báo, xin lỗi quý khách, chúng ta phải chờ 30 phút cho một chuyến bay đặc biệt cất cánh. 2/3 khách trên chuyến bay là người Việt, trong đó gần hết là quá cảnh sang Mỹ, vỗ tay bồm bộp, bảo chào ông Obama, và đổ xô lại cửa sổ máy bay xem 2 cái máy bay khổng lồ của Tổng thống Mỹ cất cánh.

Trên chuyến bay này, chỉ có 3 người nhận tờ khai để làm thủ tục nhập cảnh Đài Loan, còn lại là transit, mà cái 377 đầy chỗ chứng tỏ nhu cầu bay sang Mỹ lớn như thế nào? 2 trong 3 người nhận tờ khai ấy là bố con tôi. Con gái tôi được thưởng một chuyến sang tổng hãng họp, nhận biểu dương như một kiểu du lịch, kèm một người thân, tôi là người được ăn kèm ấy...

Đài Loan dưới cánh máy bay.

3 tiếng bay thẳng một lèo giữa biển, máy bay hạ cánh.

Đài Loan hiện đang... “nóng” ở Việt Nam, một là anh Formosa và hai là chuyện cô dâu. Tôi dự định sẽ bỏ qua 2 món ấy, đi chơi một cú cho đã, tất nhiên vẫn với tâm thế, cái anh nhỏ thế, ở cạnh một cường quốc như thế, bao nhiêu năm, mà nó vẫn... không nhỏ. Và cũng tất nhiên, nói thì nói thế, có dịp là vẫn tìm hiểu, là vẫn đeo bám để xem thực hư nó ra làm sao, dẫu biết việc này rất khó, thời gian ít mà tiếng thì i tờ. Thôi thì được tới đâu hay tới đấy, như một nhát cắt, một cảm xúc ban đầu với một lãnh thổ chỉ nghe chưa thấy...

Đài Loan không nhỏ như tôi tưởng

Đài Loan không như tôi tưởng, chỉ là một đảo nhỏ. Tôi từng sang Singapore và thấy nó nhỏ thật, nên dân bên ấy tận dụng từng ly từng tí đất, để làm đường và trồng cây xanh. Cây xanh ở Singapore trải từ mặt đất đến cheo leo tường, ban công các ngôi nhà, cho đến ngất nghểu ở các cao ốc, nó tạo cho mọi người một cảm giác hiền hòa thân thiện và an bình. Tất nhiên là đẹp và đáng sống nữa. Đất ít nên người Singapore quý từng milimet. Và té ra Đài Loan không đến nỗi thế. Từ khi máy bay trông thấy bóng dáng đảo giữa trùng khơi đến lúc hạ cánh là gần 1 tiếng. Từ sân bay quốc tế vào đến trung tâm là 50 cây số, chạy trên đường cao tốc, có đến 3, 4 đường cao tốc song song nhau, lại còn đường chồng lên đường, đường chéo đường, đường trong đường... sao Việt Nam chả học nhỉ. Ví dụ đường 14 đi Sài Gòn, cứ để thế, duy tu cho dân thường đi, nhà đầu tư BOT chơi một con đường chồng lên đấy, ông bà nào có tiền leo lên đi, chạy 120 cây số/giờ cho mát...

Hoàn toàn không thấy trạm thu phí. Té ra các xe đều có dán thẻ thu phí tự động. Ngồi trên xe thấy cứ chạy von von, tôi bảo con gái hỏi thử xem bên Đài có thu phí đường không, chả lẽ xứ tư bản lại vô tư thế, ông lái xe cho biết là xe nào cũng gắn thẻ, sẽ trừ tự động, ông nào ăn gian là xử ngay. Mấy hôm sau đi mới thấy, té ra cái món thu phí tự động này nó tiết kiệm thời gian và công sức con người ghê gớm, mà lại sạch đường, văn minh, chả thấy lù lù các trạm các barie các cô bán vé, các anh bấm cột đâu cả, cứ thế chạy...

Đài Loan rộng 36 nghìn km2 và là đảo lớn thứ 38 trên thế giới. Nhưng độ cao so với mặt nước biển thì nó cao nhất. Nằm giữa biển, ngày đẹp trời ra cái mũi sát biển nhìn thấy Trung Hoa đại lục và Nhật Bản mờ mờ, nên Đài Loan sáng rất sớm, chừng 4 giờ là đã tưng bừng sáng rồi. Trên xe từ sân bay Đào Viên vào thành phố, tôi hỏi bác tài của khách sạn đi đón khách là Đài Loan có mấy sân bay, anh này nói có một sân bay quốc tế và 6 sân bay nội địa. Thế cũng đã nể rồi, nhưng về tra gúc gồ thì thấy cả Đài Loan có đến 18 sân bay dân dụng, một sân bay quân sự, trong đó có đến 4 sân bay quốc tế. Ơ thấy chưa, đến ngay người Đài Loan cũng còn chưa biết hết nhé, nói gì khách vừa lơ ngơ vừa không biết tiếng như tôi...

Khách sạn bố con tôi được bố trí ở là một tổ hợp siêu thị, khách sạn, trung tâm hội nghị..., rộng mênh mông, ở Việt Nam chưa thấy có dạng này. Từ tầng 1 đến tầng 7 là siêu thị, trên đấy mới là khách sạn. Hai bố con ăn tối xong lò mò đi thám thính tàu điện ngầm. Ga ở ngay dưới gầm khách sạn. Con gái nhoay nhoáy hỏi, thao tác để mua thẻ, tìm đường. Chưa chuyến đi nào sướng như chuyến đi này, tất cả con gái lo, tôi chỉ... đi theo, tất nhiên thi thoảng bị nó... cáu: Ba tự hỏi đi chứ, ba đi nước ngoài cũng nhiều rồi mà. Quả là nhiều chuyến nước ngoài tôi phải tự thân lo, hoặc còn lo thêm cho người khác nữa, lúc nào cũng nhớn nhác như gà mái sợ mất trứng, chả tâm trí đâu mà tìm hiểu, ngắm nghía...

Ông nhà văn Phạm Đức Long thấy con nói thèm bánh đậu xanh nên gửi tôi 2 gói mang sang cho cháu. Cu con ông này đang học sau đại học ở Đài Loan. Tốt nghiệp Đại học Bách khoa rồi, đi làm rồi, nhưng mày mò trên mạng thấy có xuất học bổng, thế là ứng thí, và đậu, thế là đi. Thì đã nói từ đầu là khá nhiều dân Việt ta cứ tưởng Đài Loan chỉ là cái đảo bằng nắm tay, phóng xe máy vèo cái là từ đầu này tới đầu kia đảo. Gọi điện thoại qua facebook cho nó mới biết nó cách chỗ tôi ở... 90 cây số. Nhưng nó bảo sẽ quyết tâm đến vào chiều thứ 6. Nó còn bảo cháu “sợt” (search: tìm hiểu) rồi, đi tàu chừng... 2 tiếng, hết mấy trăm tiền Việt ấy, tôi kêu lên, thế thì thôi cháu ạ, bác sẽ mang bánh về trả lại cho bố cháu, còn bác cháu mình nhìn nhau qua phây thế này là được rồi. Nhưng nó bảo, cháu sẽ đến. Hỏi cháu sống thế nào, đủ tiền tiêu không? Nó bảo tháng cháu tiêu hết... triệu rưỡi tiền Việt, bèn mách nó hai bố con bác vừa đi ăn một bữa tối, ăn bình dân, không ngon, bằng nửa tiền cháu tiêu 1 tháng rồi. Nó lại bày, bác nói con gái bác tìm đến chỗ bán lẩu 1 người ăn ấy, chỉ mấy chục một suất thôi, ăn kỳ ễnh bụng thì thôi. Ngon nhất ở Đài Loan chỉ là lẩu thôi. Nói với con gái, nó bảo: ba lại đi bì với sinh viên...

Nhớ lần đi Mã Lai với các nhà văn Việt Nam, ở cái khách sạn nhiều phòng nhất thế giới ở khu du lịch Gien Ting. Phòng tôi ở là phòng 2-0256 từ lễ tân đi xuống phải ngoắt ngoéo 3 lần thang máy và chục cái rẽ đi bộ. Tầng L là tầng 6 (L là viết tắt LOPPY - sảnh, nơi đặt reception (lễ tân), anh em phải đặt thơ để nhớ... phòng ...Hai lên bảy xuống đến Lờ, hai ta lại cứ ngù ngờ như nhau, phòng ở đâu phòng ở đâu, tìm phòng sao lại bể dâu thế này... Tức là phòng lễ tân ở tầng 6 muốn đến chỗ chúng tôi ở phải bấm thang máy về tầng 7 đi bộ mấy cái ngoắt ngoéo hành lang sâu hun hút gặp một lọ hoa rất to thì bấm tiếp thang máy xuống tầng 2 từ tầng 2 tiếp tục ngoắt ngoéo mấy nhát nữa thì đến phòng... Cái khách sạn tôi ở cũng ngoắt ngoéo như thế, bởi nó có nhiều tính năng chứ không mỗi mình khách sạn, mỗi lần ra là cứ... chờn chợn sợ không nhớ đường về, lỡ quên phát là chết luôn...

Tháp Taipei 101 là tòa nhà cao nhất thế giới với 509m, cho đến năm 2010 mới bị tòa nhà ở Dubai vượt mặt. Hiện mỗi ngày có hàng chục ngàn người xếp hàng mua vé vào ngắm tháp và ngắm thành phố, là niềm tự hào của người dân Đài Loan...

Tour du lịch một người

Có 2 ngày rỗi vì con gái bận, nó mua cho tôi 2 tour du lịch trong ngày tại lễ tân khách sạn. Nghe nói mỗi tour như thế có từ 7-9 người tham gia. Tôi yên tâm vì đi đông thì mọi người sẽ bổ sung kiến thức cho nhau, cùng dựa vào nhau để khỏi nỗi sợ... ngôn ngữ và lạc đường.

Trước 10 phút tôi có mặt ở lễ tân tầng 7. Tay miệng liên hồi một chặp thì hiểu là mời tiếp xuống tầng 1. Tại đây lại... ai nói nấy nghe. Tôi thì hiểu là tour bị chậm, kiểu như hôm qua delay vì chờ máy bay ông Obama cất cánh. Lễ tân (hình như) nói là tôi sớm 10 phút. Cứ thế chí chóe thì may, cuối cùng guide xuất hiện. Đấy là một người đàn ông ngoài... 70 tuổi. Sau khi chào hỏi thì ông tuyên bố: only one. Bỏ mẹ rồi, thế này thì nguy. Tôi thì cần sự hỗ trợ của đám đông để có thể... không phải nói gì. Mà giờ chỉ nhõn một mình thì sao. Y rằng lên xe là ông này làm nhiệm vụ, giới thiệu như... máy nói. Thôi thì cứ ồ ồ tán thưởng nhưng một lúc sau thì phải nói: Tôi không biết tiếng Trung Quốc. Tưởng ông yên, nhưng ông lại chuyển  sang tiếng Anh. Tóm lại là... ai nói nấy nghe. Cũng may tôi là đứa... khôn vặt, nên cũng hiểu một phần những gì ông ấy nói... dù cái thứ tiếng Anh Đài Loan khó nghe vô cùng, ví dụ như hot thì ông ấy nói hứt, nghe nổ lỗ tai thì mới hiểu là ông ấy đưa đến suối nước nóng và mời tắm, tiền tính trong tour rồi. Rồi đến một cái nửa chùa nửa đền, ông ấy giải thích mãi mà cũng không hiểu nó là cái món gì, chỉ biết là rất to, hoành tráng và người ta đang đổi gác. Ông ấy cố gắng giải thích sau tôi phải bảo: Ok tối tôi hỏi giáo sư Gúc?

Như nhiều người Đài Loan, ông guide hôm nay tên thuần Hoa là Lin nhưng họ lại rất Tây là Jack. Ông đưa lên núi Yang Ming, nơi có công viên quốc gia, là ngọn núi đẹp nhất và lớn nhất của Đài Loan. Tôi thì hình dung nó hơi giống Đà Lạt nhưng đẹp hơn về quy hoạch (hay là lướt qua mà tôi thấy thế), bởi chỗ nào cũng thấy dụng công của con người, dẫu chỉ là cục đá kê, là cái hõm để lùi xe... Những ngôi nhà cheo leo lưng núi, những khu những cụm biệt thự ẩn trong cây, trong rừng, không tàn phá nhau mà nương vào nhau, tôn nhau lên, làm đẹp cho nhau...

Cái kiểu làm tour thế này cũng hay, chợt nghĩ sau mà mình thất nghiệp về mở tour như thế có khi lại sống khỏe... Ký hợp đồng với khách sạn, chạy tà tà trong phố, nửa buổi một. Hôm nay là cái xe 9 chỗ mà hầu mỗi một khách là tôi. Tay lái xe cũng rất hay, xe dừng là vội chạy đến mở cửa dù khách là tôi luôn chủ động mở. Khi lên lại nhanh nhảu đặt một chiếc ghế thấp để khách bước lên, trong khi tay thì chặn trên trần xe chỗ cửa sợ khách... đụng đầu. Tay này cao phải mét chín và chắc anh ta tưởng khách cũng sẽ... đụng đầu vào trần xe như anh ta, hay là anh ta thấy khách có mét năm tám nên giễu cũng chả biết nữa?

(Hết kỳ 1)

Bài và ảnh: VĂN CÔNG HÙNG

Tin liên quan
Tin chân bài
Bình luận
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem thêm