Thơ Nguyễn Đức Phước

Suckhoedoisong.vn - BSCKII Nguyễn Đức Phước quê gốc Quảng Trị. Hiện anh là Giám đốc Trung tâm y tế huyện Trảng Bom, Đồng Nai.

Là người yêu thơ, làm thơ từ năm 18 tuổi, bên cạnh những thành quả về chuyên môn, BS. Nguyễn Đức Phước cũng đã bước đầu được ghi nhận trong thi đàn Việt Nam. Anh vừa được kết nạp vào Hội Nhà văn Việt Nam năm 2018.

BSCKII. Nguyễn Đức Phước.

BSCKII. Nguyễn Đức Phước.

Nguyễn Đức Phước viết về những cái đời thường nhưng không luẩn quẩn trong cái tôi mà những người làm thơ trẻ dễ mắc phải. Thơ anh dẫn ta vào cõi sâu thẳm của ý thức về thời gian, không gian và những vấn đề của kiếp nhân sinh. Ở nơi ấy, nỗi đau bao trùm tất cả, với nhiều cung bậc và nhiều sắc thái. Phải chăng điều đó xuất phát từ cuộc sống và công việc hàng ngày của một bác sĩ đa cảm và hay ngẫm ngợi về số phận con người?

Thơ Nguyễn Đức Phước không ồn ào thử nghiệm cách tân mà đi vào lòng người bởi sự tự nhiên, hồn hậu, đôi khi thoảng chút khắc nghiệt như đất và người miền Trung.


Ngày xuân mong thấy mẹ về


Xuân rồi, xuân nữa mẹ ơi

Mình con ở lại chơi vơi đất trời

Mẹ đi theo gió ngàn khơi

Một ngày mưa rét rụng rời lối quê

Hai năm không thấy mẹ về

Mùa xuân lại đến bốn bề

lạnh hoang

Bên tường một nhánh hoa lan

Một cành mai trắng trên bàn

nhẹ đưa

Khói hương giây phút giao mùa

Lỗi lầm trở lại ngày xưa mẹ buồn

Xin mẹ tha thứ cho con

Trong vòng tay mẹ vẫn tròn

tuổi thơ

Nhìn lên di ảnh sương mờ

Lòng con quặn thắt bên bờ

nhớ mong…

Ngày còn của riêng ta?


Thế giới thật mà ảo


Thế giới ảo mà thật

Ta lang thang trên Facebook, Zalo

Ngôn ngữ và hình ảnh

Những câu chuyện có có

không không

Thế giới đêm có thuộc về ta

Khi không gian chỉ là khái niệm

Khi thời gian còn là ý nghĩa

Để ta gặp em…

Ta mông lung trong thế giới

đảo điên

Em huyền ảo như làn mây trắng

Cơn gió thoảng nồng nàn hương

sắc nắng

Ngày còn của riêng ta

Thế giới em là một loài hoa

Lời em hát dịu dàng ánh mắt

Thời @ nhưng không hip hop

Ta còn kịp bước về

Thế giới thật mà ảo

Thế giới ảo mà thật

Và em…?


Lời cha


Con tìm về thăm mộ ông

Bước lên thảm cát mênh mông

quê nhà

Gió Lào rát mặt đường xa

Trắng trời trắng đất trắng nhòa

mộ bia

Bao năm cách biệt sơn khê

Khói hương trắng buốt trời quê…

nỗi lòng

Nén này con cúi lạy ông

Cánh chim phiêu bạt lâu không

trở về

Nắng mưa mưa nắng bộn bề

Nôn nao một mảnh hồn quê

không nhà

Nén này xin thắp thay cha

Chiến tranh lửa khói rú xa thắt lòng

Đêm ngày cha ước thăm ông

Tưởng như gang tấc nhưng không

kịp về

Chữ Trung chữa Hiếu vẹn thề

Chữ Chờ chữ Đợi mải mê

kiếm tìm…

Bây giờ cha mãi lặng im

Lời xưa len lỏi trong tim rối bời

Thay cha con xin nối lời

Khói mềm run rủi đất trời

chiều hôm.


Đa tình


Tôi mang cái thói đa tình

Thương em hiu quạnh một mình

đêm  mưa

Dáng gầy hắt mảnh phên thưa

Xuân qua đông lại bốn mùa gió lay

Tôi thì yêu đắm yêu say

Gặp em lòng muốn tỏ bày tình sâu

Có người giăng một chùm câu

Sông sâu biển rộng về đâu chốn nào?

Thế rồi một buổi chiều nao

Tôi đem cái thói ba đào ra phơi

Tình em như đoá mây trôi

Bão mưa vần vũ vụt thôi còn gì

Bẽ bàng đôi ngả chia ly

Để người lỡ chuyến đò đi... đành lòng

Tôi còn lại mớ bòng bong

Đem về rao bán giữa dòng sông đêm.

Bạn quan tâm
Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Thơ Nguyễn Đức Phước

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT