DÒNG SỰ KIỆN

Đường dây nóng:

1900 90 95 duongdaynongyte@gmail.com
0901727659 bandientuskds@gmail.com
Người không muốn xuất viện
11:27 31/10/2014 GMT+7
Suckhoedoisong.vn-Câu chuyện khá xúc động có thật mà tôi từng chứng kiến sau một đêm dài đưa người nhà đi cấp cứu tại bệnh viện Bệnh Nhiệt đới Trung Ương.

Cụ già lang thang bán báo 88 tuổi mong ước không khỏi ốm để được nằm giường bệnh viện

Nếu bị ốm nằm viện, bạn sẽ thấy đêm dài bất tận và chỉ có một ước ao duy nhất: mong khỏi bệnh, về nhà và ngả lưng trên chiếc giường yên ả của mình.

Nhưng có một câu chuyện khá xúc động mà tôi sẽ kể cho bạn nghe sau đây. Câu chuyện có thật tôi từng chứng kiến sau một đêm dài đưa người nhà đi cấp cứu tại Bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương.

Đó là câu chuyện về một bệnh nhân không muốn khỏi bệnh vì sẽ phải rời bỏ khỏi chiếc giường cấp cứu. Suốt mấy chục năm nay, ông cụ tên Nguyễn Văn Đức không được đặt lưng ngủ trên giường. Ông là người bán báo lang thang ở khắp các bến tàu, bến xe Hà Nội. Nghèo khổ, vô gia cư và cô độc không gia đình. Với ông, chiếc giường cấp cứu trở thành chiếc giường êm ái, tuyệt vời nhất trong suốt quãng đời nhọc nhằn của ông từ trước tới nay.

Một y tá khi ngang qua giường giúp cụ Nguyễn Văn Đức ăn sữa

Ước không khỏi bệnh để được nằm giường cấp cứu

Đưa người nhà vào bệnh viện cấp cứu, tôi bị ám ảnh khi chứng kiến toàn những trường hợp bệnh rất nặng và nguy kịch. Tiếng máy thở, tiếng điện tim, tiếng người bệnh kêu rên và nhiều tiếng thở dài của người nhà khiến ai cũng mang tâm lý lo sợ và muốn rời xa khỏi chốn này. Ấy vậy mà với cụ già 80 tuổi nằm ở một chiếc giường ngoài hành lang, cụ lại coi đây là chốn “thiên đường”.

Đêm dài và ngoài trời đổ mưa tầm tã, cơn mưa mang theo cái lạnh cuối thu se sắt. Tôi không thể chợp mắt nên đi một vòng quanh khu cấp cứu và thấy ngạc nhiên vì ngoài hành lang (phía gần cầu thang máy) vẫn có giường bệnh. Giường chỉ có một cụ già nằm chơ vơ không thấy người nhà trông nom, dáng người khô đét quay lưng vào phía tường nhìn rất tội nghiệp.

Hỏi thăm mấy người nhà đi chăm sóc bệnh nhân quanh đó mới biết, ông cụ là người đi lang thang rồi được một người đi đường thấy ông nằm ngoài vỉa hè nên thương tình đưa vào viện và để cụ lại đây vài ba hôm rồi. Những người nhà bệnh nhân quanh đó thấy hoàn cảnh của cụ như thế cũng thỉnh thoảng chia sẻ cho cụ ít thức ăn hoặc cơm cháo.

Nhìn quanh giường chỗ ông cụ nằm, tôi cũng thấy ngạc nhiên bởi giường ngoài hành lang nhưng vẫn có đầy đủ máy thở, máy điện tim, mặt tủ cá nhân thấy có một hộp sữa nhỏ và bịch bỉm cho người cao tuổi. Không có vẻ gì là một người vô gia cư, cô độc.

Đứng một lúc, bỗng thấy ông cụ ho húng hắng, tôi đến hỏi cụ vài câu. Cụ cũng khá nặng tai nhưng tỉnh táo và sắc mặt tinh nhanh. Thăm hỏi thì cụ kể, miệng móm mém, răng rụng gần hết: “Tôi là người đi lang thang bán báo dạo ở ga tàu và bến xe suốt mấy chục năm nay. Tôi người Huế, hơn 88 tuổi rồi, không gia đình và con cháu. Mấy hôm trước, tôi bị ốm, trải manh chiếu nằm vỉa hè, một người đi đường thương tình đã đưa tôi vào đây. Tôi ước gì cứ ốm để được nằm đây mãi thế này. Đời tôi, mấy chục năm nay không biết đến cái giường. Toàn gầm cầu, lề đường, bến xe qua đêm.”

Bát cháo thịt ngon nhất cuộc đời

Một lát sau có một tốp nữ điều dưỡng đi ngang giường ông cụ dừng lại và hỏi cụ đã ăn gì chưa, nếu chưa ăn gì thì các chị pha sữa cho cụ uống. Ba nữ điều dưỡng còn khá trẻ chỉ khoảng hơn 20 tuổi, nhìn biển tên, tôi chỉ biết tên các chị là Minh Hương, Huyền và Vân Anh.

Hỏi về trường hợp ông cụ, các chị cho biết: “Cụ bị tiểu đường biến chứng tăng huyết áp. Có một người đưa cụ vào đây rồi không quay lại nữa. Mấy ngày nay, vào phiên trực đi ngang qua giường, chúng tôi hay hỏi xem cụ có cần gì thì giúp. Cụ vẫn nhúc nhắc dìu đi lại được. Cụ đã nằm đây rồi không thể để cụ ở dơ được nên mấy chị em vẫn thay rửa giúp cụ, chăm sóc cụ như ông bà mình ở nhà”.

Các chị kể, đêm hôm mà ông cụ được đưa vào đây, lúc đó khuya lắm, biết ông cụ chưa được ăn gì, các chị đã đi mua cho cụ một bát cháo và xúc cho cụ ăn. Cụ có nói với mấy chị một câu: “Cảm ơn các chị, cháo thịt nóng và ngon. Từ trước tới nay, suốt cuộc đời bán báo dạo, tôi chưa bao giờ được ăn một bát cháo ngon như thế này”.

Chị Hương cho biết, sau khi biết hoàn cảnh của cụ, BS. Nguyễn Trung Cấp – Phó trưởng khoa cấp cứu nói với khoa bố trí giường cho cụ và mua cho cụ hộp sữa. Trước mắt, phải cấp cứu cho cụ. Cụ đã được đưa đến bệnh viện thì cụ cũng là một người bệnh cần cứu giúp như bao người khác. Không thể từ chối người bệnh được.

Nghe xong câu chuyện, tôi thấy ấm lòng và tin rằng quanh mình còn có nhiều người tốt. Những cử chỉ đẹp, đáng trân trọng như vậy nhưng ít được nói đến trên mặt báo mà chỉ thấy nhiều câu chuyện không hay về bác sĩ, y tá để rồi thấy bi quan và hoài nghi hơn về lòng tốt thời nay.

Suốt đêm đó, tôi vừa thầm mong cho ông cụ sớm khỏi bệnh nhưng lại cũng mong cho cụ mãi như bây giờ. Bởi nếu khỏi bệnh, cụ sẽ lại phải đi bán báo, ngủ ngoài lề đường và không còn được nằm trên chiếc giường êm ái như những ngày qua trong khoa cấp cứu của bệnh viện nữa rồi.

Thanh Loan

Ấm áp tấm lòng chăm sóc cụ già bán báo của các nữ điều dưỡng khoa cấp cứu bệnh viện Bệnh nhiệt đới Trung ương.

Tin liên quan
Văn hoá bệnh viện, tại sao không?
Đến BVĐK Đống Đa thuộc Sở Y tế Hà Nội nằm trên con phố sầm uất của Thủ đô trong những ngày tháng 10 này không khỏi ngỡ ngàng trước sự thay da đổi thịt đến khó tin của bệnh viện.
Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TƯ nhận chứng chỉ ISO 9001: 2008
SKĐS - Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TƯ đón nhận chứng chỉ ISO 9001: 2008 chứng nhận đơn vị đạt dịch vụ hoàn hảo, phát triển mạnh và bền vững
GĐ BV Việt Đức chia sẻ "bí quyết" để bác sĩ không bị hành hung
Thời gian gần đây liên tục xảy ra nhưng trường hợp côn đồ hành hung bác sĩ, điển hình nhất là sự việc đối tượng Đỗ Mạnh Tuấn hành hung bác sĩ Phạm Thanh Tùng (BV Đa khoa Thanh Nhàn) khiến bác sĩ Tùng gẫy xương má, chấn thương sọ...
Blog thầy thuốc: “Lời chào đi trước”
SKĐS - Có lẽ với bất kỳ thủ thuật y tế nào cũng như việc thăm khám cho bệnh nhân, bao giờ cũng phải chuẩn bị bệnh nhân, chào hỏi, an ủi động viên, giải thích về công việc mình làm.
Côn đồ “xộc” vào phòng cấp cứu đánh bác sĩ gãy xương quai hàm
Khi bác sĩ Phạm Thanh Tùng đang trực và xử trí tình huống cho một bé gái bị ngã tại phòng cấp cứu Bệnh viện Thanh Nhàn (Hà Nội), bất ngờ một kẻ côn đồ “xộc” vào phòng tấn công, đấm vào mặt bác sĩ Tùng, khiến bác sĩ này bị gãy xương quai hàm.
Trải lòng của Thầy thuốc trẻ với những ca phẫu thuật mắt trên xe chuyên dụng
SKĐS - Nhiều người cao tuổi đã được mổ mắt mắt miễn phí trên xe chuyên dụng phẫu thuật chuyên dụng ngay tại buổi Lễ ra quân “Hành trình vì sức khỏe người cao tuổi” do Trung ương Hội LHTN Việt Nam, Trung ương Hội Thầy thuốc trẻ Việt Nam phối hợp với Công ty TNHH Nhất Nhất tổ chức tại Hà Nội vừa qua.
Nghề y - Nghề nguy hiểm
SKĐS - Y tế hiện đang là một nghề nguy hiểm. Những chuyện con chém mẹ, vợ giết chồng, anh em trong nhà đâm chém nhau không hiếm trong xã hội. Với những người đến người thân còn có thể xuống tay tàn độc thì khi họ phải vào viện, họ gây sự đánh thầy thuốc là điều khó tránh khỏi.
Nỗi nhọc nhằn của bác sĩ hồi sức cấp cứu
Mỗi tháng 3.000 ca cấp cứu, tổng một năm có gần 35.000 ca bệnh mà chỉ cần có 1 ca tiên lượng không tốt là báo chí sẵn sàng nhảy vào mổ xẻ. Họ không cần biết đến hàng chục ngàn ca khác thế nào. Và mục đích chính chỉ cần câu khách.
Hồi ký những đêm trực sản
(SucKhoeDoiSong.vn) - Sản của chúng tôi... đúng là “sảng hồn, sảng vía”... nhưng đằng sau nó là những niềm vui bất tận khi đem lại hạnh phúc cho nhiều người...!!!
Hành hung bác sĩ - người nhà đang tước đi mạng sống của chính người thân mình!
Nhập viện thời gian quá ngắn rồi xin ra viện, bỏ mặc tất cả những lời tư vấn, thuyết phục của bác sĩ, không hợp tác với bác sĩ, thậm chí còn hành hung bác sĩ.
Tin chân bài
Bình luận
TIN CÙNG CHUYÊN MỤC
Xem thêm