Mưa bụi

Suckhoedoisong.vn - Bắt đầu bằng sự tinh khiết của mưa và thêm vào đó chút mờ phai của bụi, một ẩn dụ ẩm ướt, mong manh, mềm mại,

mơ hồ nhưng lại rất thẳm sâu của giao mùa và dậy thì - nơi khởi đầu của đâm chồi cũng là chốn kết thúc của tàn úa, mưa bụi khoác lên mình thành phố ngàn năm một áo choàng huyền hoặc, khiến phố mờ sương và người như cũng mênh mang cùng thiên địa. Lưới tơ trời mong manh ôm trọn trường lưu miên vọng, phong kín ưu tư và chạm vào ngã thị, từng giọt li ti không rơi mà bay ngang lay lắt nhớ nhung...

Hồi sinh đất đai và đâm chồi hoa cỏ, vậy mà trong im lặng của màn mưa, ta vẫn nghe vọng vang tàn phai hư ảo một thanh âm trầm thống của định mệnh nhân sinh, vương theo những bước hoang mang trên vỉa hè lưu lạc. Dẫu vẫn biết khó nhận ra những hạt đời tan tác, lúc tỉnh mê đã đẫm ướt một quãng đời, nhưng ai đã đắm mình trong hoang mang xin một lần hãy nhớ, tâm trạng của đất trời đâu phải một cơn mưa?

Không thể dùng từ “cơn” cho thứ dằng dai vấn vương như một hoài vọng, mưa bụi lay phay bay suốt qua giêng hai đến tận tháng ba... Khi mưa bụi đã phôi pha, nhân sinh chỉ còn mây trắng. Một ảo giác hoa niên song hành cùng một định danh những tà dương còn sót lại: mưa bụi sinh ra từ mây trắng, nhưng cuối cùng mây trắng vẫn đi hoang.

Nguyễn Tiến Thanh

Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Mưa bụi

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐẶT CÂU HỎI & NHẬN TƯ VẤN MIỄN PHÍ TỪ CHUYÊN GIA
ĐỌC NHIỀU NHẤT