Đâu là bến bờ hạnh phúc

Suckhoedoisong.vn - Tính đến năm 2013, nói riêng tiểu thuyết, Nguyễn Văn Học đã sở hữu 7 cuốn: Những cô gái bất hạnh, Gái điếm, Rơi xuống vực sâu, Hỗn danh, Cao chạy xa bay, Bão người và Khi vết thương nằm xuống.

Tính đến năm 2013, nói riêng tiểu thuyết, Nguyễn Văn Học đã sở hữu 7 cuốn: Những cô gái bất hạnh, Gái điếm, Rơi xuống vực sâu, Hỗn danh, Cao chạy xa bay, Bão người và Khi vết thương nằm xuống. Khi vết thương nằm xuống ghi nhận một bước chuyển âm thầm nhưng không kém phần quyết liệt của tác giả trong sự tiếp cận, suy ngẫm, tái tạo đời sống hiện đại vốn có thuộc tính ngày càng trở nên phức tạp hơn, đầy rẫy những bất ngờ và bí ẩn.

Triết lí đạo Phật dạy con người “kẻ thù nguy hiểm nhất chính là bản thân”. Nó là chân lí, là thực tiễn, là kinh nghiệm sống, đồng thời cũng là thế giới quan và nhân sinh quan của mỗi người. Có điều kiện tiếp xúc với Nguyễn Văn Học mười năm nay (từ khi anh còn là sinh viên Khoa Viết văn - Báo chí, Trường Đại học Văn hóa Hà Nội), tôi đã đọc sáng tác văn xuôi của anh khá đều và chờ đợi một ngày viết về cây bút trẻ có nội lực văn chương này. Khi đang là sinh viên Khoa Viết văn - Báo chí, Nguyễn Văn Học đã có tác phẩm trình làng - tiểu thuyết Những cô gái bất hạnh (NXB Lao động, 2006). Đôi lúc tôi tự hỏi rằng “Không hiểu anh có đọc và ảnh hưởng Nguyên Hồng, Nguyễn Công Hoan, Kim Lân, Nam Cao - những nhà văn luôn hướng tới thân phận những con người nhỏ bé, dưới đáy bất hạnh?”. Theo chỗ tôi biết thì Nguyễn Văn Học sớm tự lập, vào đời, trải nghiệm sớm, chất sống khá dồi dào. Tác giả không bộc bạch nhưng tôi biết cái phương châm hành động của anh là “sống đã rồi hãy viết”. Đó là nẻo lối của Nguyễn Văn Học đi vào văn chương.


	(Đọc Khi vết thương nằm xuống, tiểu thuyết của Nguyễn Văn Học, NXB Văn học, 2013) 

(Đọc Khi vết thương nằm xuống, tiểu thuyết của Nguyễn Văn Học, NXB Văn học, 2013) 

Khi vết thương nằm xuống là một cuốn tiểu thuyết “bắt mắt” vì nó ngắn (258 trang), chỉ có hai nhân vật chính: chàng trai trẻ tên Kiêu và bà Hát (mẹ nuôi của Kiêu). Bố Kiêu là một sĩ quan công an, hi sinh trong lúc làm nhiệm vụ; mẹ bỏ đi mất tích, từ nhỏ ở với bà ngoại (rồi bà già yếu cũng qua đời). Kiêu lớn lên trở thành kẻ “không chốn nương thân”. Những cạm bẫy đời đã giăng mắc người trai trẻ này. Một tai nạn suýt giết chết Kiêu ở tuổi mười chín. Nhưng đúng lúc đó, bà Hát xuất hiện như một bà tiên trong truyện cổ tích ra tay cứu vớt Kiêu. Kiêu về ở với bà Hát, nhận bà làm mẹ nuôi và luôn tỏ ra là đứa con hiếu nghĩa. Nhưng cái bản năng gốc trong con người bà Hát lên tiếng, vì suy cho cùng, vào cái tuổi hồi xuân hơn bốn mươi thì đó cũng là chuyện thường tình. Khi cái phần “con” trong con người bà Hát lên tiếng, oái oăm thay, bà lại chỉ muốn được chung đụng (mà bà nghĩ là dâng hiến) với đứa con nuôi bây giờ là một trang nam nhi tuấn tú và nhiều lực hút. Nguyễn Văn Học đã có những trang viết làm người đọc nghẹt thở về tình huống kịch tính này. Trước lúc sự việc ngã ngũ, khi đọc, tôi thậm chí phải hai tay tự mình chơi trò “oẳn tù tì”, theo cách chơi trò của trẻ con, để xem nó “ra cái gì”. Rốt cuộc, độc giả thở phào nhẹ nhõm. Kiêu đã chiến thắng chính mình, tuy nhiên, phải nói là sự chiến thắng ngoạn mục này không hề dễ dàng gì. Đọc đến đây, tôi thực sự cảm mến Nguyễn Văn Học và hình dung ra khi viết về tình huống này, tác giả cũng như một diễn viên xiếc trên dây - mạo hiểm và nguy hiểm, nhưng vô cùng gay cấn và hồi hộp. Kết truyện tuy không mấy vui vẻ khi bà Hát bị tai nạn trong một chuyến vào Nam tìm con. Nhưng nhìn vào xu thế đời sống thì độc giả lại thấy tin tưởng khi lớp trẻ sớm có ý thức “Đâu là bến bờ hạnh phúc, là điểm tựa và chân lí của cuộc sống”. Phải chăng hạnh phúc có thể đến khi ta vượt qua chính mình trong những sai lầm có thể mắc phải, là khi ta thanh thản sống với các giá trị của đạo đức và cái đẹp?

Chất sống đã là cái đế vững chãi của người viết văn, sự trải nghiệm giúp anh  thẩm sâu vào được chiều sâu tâm lí con người. Nguyễn Văn Học có sở trường một lối văn “kể” nhiều hơn “tả”, chú mục đi sâu vào “nội thương” hơn là tái tạo “ngoại cảnh” (hiểu là nghiêng về dẫn dắt độc giả khám phá những “vết thương lòng” của nhân vật). Đọc Khi vết thương nằm xuống, đặc biệt tôi và nhiều độc giả khác có chung niềm tin vào một cây bút viết có tình. Dường như tác giả trẻ này sớm trải đời cùng những người lao khổ trong xã hội nên sớm có cái năng lực đồng cảm, đồng điệu với đồng loại. Tôi nghĩ, đó là một phẩm tính quan trọng hàng đầu của người sáng tác.      

BÙI VIỆT THẮNG

Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Đâu là bến bờ hạnh phúc

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT