Chữa mẹo

Suckhoedoisong.vn - Thói thường, ai cứ ghét của gì thì giời lại trao của ấy. Thế mới quái quỷ. Đấy, cứ như bà lão Mai đấy. Bà chúa ghét bệnh viện.

Thói thường, ai cứ ghét của gì thì giời lại trao của ấy. Thế mới quái quỷ. Đấy, cứ như bà lão Mai đấy. Bà chúa ghét bệnh viện. Mà đâu chỉ bệnh viện, bà còn dị ứng cả với giới khoa học. Cái lũ nhìn đâu cũng thấy vi trùng. Cứ như lời bà thì các nhà khoa học chỉ là một bọn mách qué. Ăn no, dửng mỡ rồi nói lăng nhăng. Không phải chỉ nói linh tinh trong những buổi tuyên truyền vệ sinh dịch tễ ở xóm, ở phường, họ còn viết đầy cả lên các mặt báo.

Thì đấy! Họ bảo hôn nhau là đổ vào miệng nhau hàng triệu triệu con vi trùng. Tởm! Thế chả nhẽ trước khi hôn nhau, lũ trẻ ranh cứ phải nhúng miệng vào nước sôi, hay đeo khẩu trang hoặc sát cồn, bôi iốt ư? Ngày xưa, nuôi con, bà toàn nhai cơm rồi mớm cho chúng. Miếng cơm nào cũng đỏ nhoét nước quết trầu. Thế mà có thấy con vi trùng nào đâu. Sáu đứa con bà lớn lên, trông thằng nào cũng ùng ục như đô vật cả. Cũng cứ theo lời bà thì giời sinh voi, giời ắt sẽ sinh cỏ. Rồi đâu cũng vào đấy tất. Bệnh tật nào giời sinh ra, giời cũng lại cho thuốc chữa cả. Thuốc đầy vườn kia kìa. Thuốc trong cây lá đấy. Nếu bị táo bón thì ăn ngọn lang luộc. Còn đi ngoài thì chỉ nhá mấy cái nõn ổi. Thế là khỏi tất. Tài thế. Bởi vậy bà Mai chẳng bao giờ phải bước chân đến cổng bệnh viện.

Vậy mà rồi tới cái tuổi bảy mươi, ai ngờ giời lại hại bà. Bà ra cầu ao, vặt mấy cái nõn vối. Thế rồi trượt chân ngã. Cứ tưởng chỉ sơ sơ, ai ngờ gãy béng cánh tay phải. Buốt nhói đến tận óc. Gãy xương thì không thể dùng lá sung hay nõn ổi vườn nhà mà đắp được. Phải vào viện. Bà Mai sợ bệnh viện lắm. Thì báo cũng đã nói đầy ra đấy. Con người ta đau bụng, ông bác sĩ nào đó ở bệnh viện Hà Tây cũ lại đè ra mổ, rồi cắt béng luôn một quả thận. Rồi ở viện thẩm mỹ nào đó, chỉ có độn vú làm đẹp tý thôi mà rồi làm chết cả một con người tử tế. Đã làm chết người rồi lại còn phi tang, vứt xác người ta xuống sông. Cai quản cái Bộ này cũng khổ. Nhiều chuyện lình sình ở cấp huyện, cấp phường, người ta cũng lại đổ hết lên đầu bà Bộ trưởng. Khổ cho bà ấy thật. Rồi lại còn chuyện bác sĩ bỏ quên cả dao kéo, bông gạc trong bụng bệnh nhân ở những bệnh viện nào nữa? Khiếp! Dao kéo đâu có biết chết mà chúng nó “chôn” béng luôn trong bụng người ta. Nghe mà vãi linh hồn! Thế nên có phải vào viện, bà Mai cũng cứ nhất quyết phải lên bệnh viện tỉnh. Dù chỉ bôi tí thuốc đỏ, bà cũng phải lên thẳng bệnh viện tỉnh. Bà quyết không tin cái lũ bệnh viện cấp huyện, cấp phường. Mặc dù cái tay bà gãy, kiểu gãy cắm, không phải chỉnh nắn, mổ xẻ, chỉ cần đến bệnh viện cấp huyện, bó bột cũng đã xong.

Hôm vừa rồi, tôi mới có dịp về quê, ghé thăm bà. Bà ngồi liệt ở nhà, chẳng còn đi đâu được. Một tay bó bột, còn một tay bó nẹp tre. Cái tay bó nẹp tre là con trai bà bó. Bà bảo, năm nay, xui xẻo quá. Tuy thế, bà vẫn vui lắm:

- Thời đại bây giờ tân tiến cũng có khác. Bác sĩ nó toàn chữa mẹo thôi cháu ạ!

- Sao lại chữa mẹo? - Tôi kinh ngạc.

- Thì đây này! Tao gãy tay phải, chúng nó lại đè nghiến ra, bó... tay trái. Thế không phải chữa mẹo thì chữa cái kiểu gì?...

Nhà thơ TRẦN ĐĂNG KHOA

Loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Chữa mẹo

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT