Truyền hình trực tuyến về luật chống bạo hành nhân viên y tế

SKĐS - Báo điện tử Sức khỏe&Đời sống - Suckhoedoisong.vn tổ chức buổi truyền hình trực tuyến về việc cần thiết phải ban hành Luật chống bạo hành nhân viên y tế. Chương trình được truyền hình trực tuyến vào lúc 19h00, thứ Năm, ngày 22/6/2017. Toàn bộ nội dung cuộc trao đổi được phát trực tiếp trên Suckhoedoisong.vn, trên kênh Youtube và fanpage của báo Sức khoẻ&Đời sống.

Mời các bạn theo dõi video chương trình:

 

Tiếp thu ý kiến của ĐBQH Nguyễn Lân Hiếu về chống bạo hành nhân viên y tế, ngày 19/6, Uỷ ban Thường vụ Quốc hội đã đồng ý BỔ SUNG ĐIỀU 134 VỀ TÌNH TIẾT TĂNG NẶNG KHI HÀNH HUNG NGƯỜI ĐANG 'CHĂM SÓC SỨC KHỎE CHO MÌNH'. Việc thông qua bố sung điều luật này đã nhận  được sự ủng hộ của dư luận, đặc biệt là những người làm nghề y.  Đây sẽ là cơ sở, là khung pháp lý đầu tiên giúp cho những người đã và đang hoạt động trong lĩnh vực y tế cảm thấy được bảo vệ, được có một môi trường làm việc an toàn.

Theo thống kê của Cục quản lý khám chữa bệnh, Bộ Y tế, tính từ năm 2010 đến nay, cả nước ghi nhận có ít nhất 20 vụ việc điển hình về mất an ninh trật tự ở bệnh viện.  Các vụ việc chủ yếu xảy ra chủ yếu ở tuyến tỉnh chiếm 60%, tuyến trung ương  chiếm 20%. Đối tượng bị tấn công chủ yếu là bác sĩ chiếm 70%, điều dưỡng 15%. Có đến 90% các vụ việc  xảy ra trong khuôn viên bệnh trong khi các thầy thuốc đang cấp cứu, chăm sóc cho người bệnh (chiếm tới 60%). 30% số vụ việc là xảy ra khi thầy thuốc đang giải thích cho người bệnh, người nhà người bệnh.

 

Ngày 22/5/2015, BS Phạm Văn Kiên, 30 tuổi bệnh viện Đa khoa huyện Kim Thành, tỉnh Hải Dương, đang khâu vết thương cho nạn nhân bị chém, bị chính tên côn đồ này chém đứt 3 ngón tay.

Ngày 16/4/2017, bác sĩ Lê Quang Dương, Bệnh viện đa khoa Thạch Thất, Hà Nội bị người nhà bệnh nhân dùng cốc thủy tinh đánh vào đầu gây chảy máu khi bác sĩ đang xem xét hồ sơ để chuyển viện cho bệnh nhân. Bác sĩ bị ngất tại chỗ và phải nhập viện theo dõi chấn thương sọ não.

Ngày 3/5/2017, Phạm Lê Tùng, sinh viên năm 3, Đại học Y Dược Thái Nguyên đang trực lâm sàng bị người nhà người bệnh hành hung tại khoa Cấp cứu, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Thái Nguyên.

Ngày 7/5/2017, hơn 20 đối tượng đem hung khí đến khống chế bác sĩ và nhân viên Bệnh viện Đại học Y Hà Nội, tấn công một người bệnh vừa được đưa vào đây cấp cứu.

Cũng ngày 7/5/2017, tại bệnh viện đa khoa Hùng Vương (Phú Thọ) bọn côn đồ mang theo súng, bắn thẳng vào một bảo vệ BV, viên đạn sượt qua đầu anh ấy và xuyên thủng kính một chiếc ô tô đỗ gần đó.

Chiều ngày 17/6/2017, BS Vinh, làm tại khoa Đông y, BV Thể thao Việt nam, bị 2 đối tượng hành hung từ ngoài cổng vào trong bệnh viện, bắt bác sĩ quỳ xuống xin lỗi.

 

Đại biểu Quốc hội, PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu, Phó chủ nhiệm bộ môn tim mạch, Trường Đại học Y Hà Nội, Giám đốc Trung tâm tim mạch Bệnh viện Đại học Y Hà Nội.


Nhằm cung cấp cho bạn đọc hiểu hơn về thực trạng của nạn bạo hành nhân viên y tế  và góp thêm tiếng nói  phòng chống nạn bạo hành y tế,  Báo điện tử Sức khỏe&Đời sống tổ chức buổi trao đổi  với các khách mời là PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu, Đoàn ĐBQH tỉnh An Giang - Giảng viên, Phó chủ nhiệm Bộ môn Tim mạch Trường Đại học Y Hà Nội; Giám đốc Trung tâm Tim mạch BV Đại học Y Hà Nội.

 

TS Nguyễn Huy Quang- Vụ trưởng Vụ Pháp chế, Bộ Y tế.

Dẫn chương trình: MC Anh Thư

 

Buổi tọa đàm sẽ được truyền hình trực tuyến trên Báo điện tử Sức khoẻ&Đời sống (Suckhoedoisong.vn), trên kênh Youtube và fanpage của báo Sức khỏe&Đời sống bắt đầu từ: 19h00 thứ Năm, ngày 22/6/2017.

 

Trước đó, ngày 24/5/2017, PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu đã có bài phát biểu trước Quốc hội nhằm đề nghị xem xét, thảo luận việc ban hành luật về phòng chống bạo hành nhân viên y tế và huỷ hoại tài sản ở các cơ sở dịch vụ y tế, hoặc chí ít có một điều luật nằm trong bộ luật hình sự đang chỉnh sửa.

Mời bạn đọc xem toàn văn bài phát biểu tại đây!
Và bài phỏng vấn PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu tại đây!

Hải Yến

NỘI DUNG CÂU HỎI GIAO LƯU :
MC
Thưa ông được biết, trong kỳ họp Quốc hội vừa kết thúc, ông chính là người đã đề nghị Quốc hội ban hành Luật phòng chống bạo hành nhân viên y tế. Và ngày 19/6, Ủy ban thường vụ Quốc hội đã đồng ý bổ sung điều 134 về tình tiết tăng nặng khi hành hung người đang “chăm sóc sức khỏe cho mình”. Việc bổ sung thêm điều luật này với đối tượng là những người hành hung nhân viên y tế, dư luận đặc biệt là các y bác sĩ đã có phản ứng thế nào? Ông có hài lòng vì những việc mình đã làm hay không?
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Tôi xin đính chính là, tôi vui vừa phải. Tôi đã nhận được nhiều phản hồi qua điện thoại, các cuộc nói chuyện trực tiếp hoặc phản hồi từ facebook.  Đây là điều được Quốc hội quan tâm. Việc thay đổi điều 134 thêm mấy  chữ “đối với những người đang chăm sóc sức khỏe cho mình” vẫn chưa phản ánh thực chất và đủ tính răn đe những đối tượng manh động với nhân viên y tế. Như chị biết những bệnh nhân thậm chí là những em nhỏ không có khả năng làm hại nhân viên y tế, mà đa phần là những đối tượng như người nhà, người quen, người thân có thể vào bệnh viện, manh động hành hung. Điều luật này làm thay đổi suy nghĩ của cơ quan hành pháp. Tuy nhiên hiệu quả thực tế trong bảo vệ nhân viên y tế còn rất nhỏ. Bản thân tôi sẽ tiếp tục đấu tranh để chúng ta sẽ có thêm những điều khoản dưới luật. Tôi mong muốn làm sao cho những đối tượng có hành vi khi có ý định hành hung nhân viên y tế thì sẽ phải suy nghĩ lại, họ phải biết đây là cơ sở chăm sóc sức khỏe chứ không phải ở ngoài bến tàu, nhà ga.

MC
Bác sĩ Ngô Đức Hùng, A9, Bạch Mai chia sẻ: Nhiều người cho rằng Uỷ ban Thường vụ Quốc hội đã đồng ý bổ sung điều 134 là điều đáng mừng, tuy nhiên như tôi thấy, hầu hết những vụ bạo hành y tế đều liên quan đến người thân của bệnh nhân, nếu nói đối tượng trực tiếp hành hung bác sĩ là những người bệnh thì chỉ chiếm số ít. Có độc giả nói rằng: Bởi khi đã là bệnh nhân thì mấy ai có sức mà hành hung “người đang chăm sóc sức khỏe cho mình”. Chỉ có thân nhân người bệnh thường có thái độ với bác sĩ. Như vậy việc bổ sung điều 134 như vậy có cũng như không. GS Hiếu nghĩ gì về việc này? Với tư cách là một ĐBQH, ông có nghĩ mình sẽ tiếp tục đấu tranh ra sao?
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Luật pháp, cụ thể điều 134 đã tạo ra hành lang pháp lý để các cơ quan thực thi pháp luật có thể  có các nghị định để tăng nặng cho các đối tượng manh động trong bệnh viện vì luật pháp không thể mở rộng quá diện chi phối của pháp luật. Tôi đã trực tiếp trao đổi với Ủy ban pháp luật, và Phó Chủ tịch Quốc hội Uông Chu Lưu,  tất cả đều ủng hộ chống bạo hành y tế.  Tuy nhiên để mở rộng, chúng ta chưa có một ngành nghề nào được pháp luật bảo vệ một cách tuyệt đối. Con người chúng ta đều bình đẳng trước pháp luật. Điều luật 134 với điều khoản tập trung chú ý đến  bạo hành y tế, Bộ Công an , Bộ Y tế  có thể ra quy định để bảo vệ các cán bộ nhân viên y tế. Mặt khác chính nhân viên y tế nên thành lập hội nghề nghiệp để bảo vệ chính bản thân chúng ta. Không thể giao hết trách nhiệm cho chính quyền, Nhà nước, vì đó chính là đồng nghiệp của chúng ta. Chúng ta phải có tiếng nói quyền lợi và sự an toàn cho chính nhân viên y tế.

MC
TS. Nguyễn Huy Quang có thể bổ sung cho khán giả được biết rằng, Bộ Y tế có động thái gì về vấn đề này; và có đề xuất với Chính phủ ra sao, thưa ông?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Với việc Quốc hội thông qua điều luật thông qua tình tiết tăng nặng đối với người có hành vi bạo hành người thầy thuốc và nhân viên y tế trong khi đang thực hiện nhiệm vụ cao cả của mình là chăm sóc và cứu chữa người bệnh thì chúng ta đã có thêm công cụ của nhà nước để thực hiện giáo dục, thuyết phục, răn đe và bên cạnh đó thể hiện tính nghiêm minh của hệ thống pháp luật Việt Nam. Trong đó cũng cùng tội danh xử lý đối với những người có hành vi đánh người gây thương tích, nhưng trong trường hợp đánh vào bác sĩ, nhân viên y tế đang thực hiện nhiệm vụ cao cả của mình. Với tình tiết tăng nặng như vậy làm cho mức độ xử lý hình sự đối với các đối tượng này được nâng lên. Chính vì lý do đó mà nó thể hiện quan điểm nhất quán của nhà nước ta trong việc xử lý nghiêm minh các hành vi vi phạm pháp luật, trong đó có hành vi xâm hại tính mạng, sức khỏe của người thầy thuốc trong khi đang thực hiện nhiệm vụ của mình.

MC
Thưa quý vị, theo thống kê của Cục quản lý khám chữa bệnh, Bộ Y tế, tính từ năm 2010 đến nay, cả nước ghi nhận có ít nhất 20 vụ việc điển hình về mất an ninh trật tự ở bệnh viện. Các vụ việc chủ yếu xảy ra chủ yếu ở tuyến tỉnh chiếm 60%, tuyến trung ương chiếm 20%. Đối tượng bị tấn công chủ yếu là bác sĩ chiếm 70%, điều dưỡng 15%. Có đến 90% các vụ việc xảy ra trong khuôn viên bệnh trong khi các thầy thuốc đang cấp cứu, chăm sóc cho người bệnh (chiếm tới 60%). 30% số vụ việc là xảy ra khi thầy thuốc đang giải thích cho người bệnh, người nhà người bệnh. Thưa ông, từ trước đến nay đã có công cụ pháp lý nào để bảo vệ sự an toàn cho những người làm nghề y chưa?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Có thể nói là hành lang pháp lý để bảo vệ cho nhân viên y tế trong khi đang thực hiện nhiệm vụ của mình chúng ta đã có khá đầy đủ, thể hiện qua quy định của Luật Khám bệnh, chữa bệnh cũng đã có quy định về quyền của thầy thuốc là được pháp luật bảo vệ trong khi đang thực hiện nhiệm vụ của mình, và nghĩa vụ của người bệnh và thân nhân người bệnh là phải tuân thủ phác đồ điều trị của người thầy thuốc và phải có nghĩa vụ bảo vệ, không được xâm hại đến sức khỏe, tính mạng, không được lăng mạ người thầy thuốc và nhân viên y tế. Ngoài ra chúng ta có các quy định của Bộ luật hình sự mang tính chất răn đe đối với các hành vi như đánh người gây thương tích, giết người, gây rối trật tự nơi công cộng, trong đó có cả các quy định mà đối tượng là nhân viên y tế, chúng ta cũng có pháp lệnh về xử lý vi phạm hành chính đối với hành vi gây rối trật tự công cộng mà chưa đến mức độ phải xử lý về mặt hình sự. Trong chừng mực gây thiệt hại cho thầy thuốc, nhân viên y tế, gây hại đến tài sản của bệnh viện thì có các quy định của Bộ luật dân sự là phải có trách nhiệm bồi thường thiệt hại cho vấn đề này. Đồi với các hội nghề nghiệp như PGS.TS. Nguyễn Lân Hiếu vừa đề cập thì chúng ta cũng đã có Tổng hội Y học Việt Nam, các hội chuyên ngành... với tôn chỉ mục đích là bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của hội viên cũng phải có trách nhiệm đứng ra bảo vệ cho các đối tượng này.

Như vậy là chúng ta đã có hành lang pháp lý tương đối đầy đủ để bảo vệ cho thầy thuốc, nhân viên y tế trong khi đang thực thi nhiệm vụ. Và trong thời gian gần đây khi mà vấn nạn này tăng lên, mức độ xâm hại về sức khỏe, tính mạng của người bệnh và của nhân viên y tế tăng lên thì chúng ta có sự chú trọng hơn. Với việc Quốc hội bổ sung một điều khoản về tình tiết tăng nặng cũng chính là có thêm công cụ về mặt pháp lý để chúng ta bảo vệ cho người thầy thuốc và nhân viên y tế trong khi đang thi hành nhiệm vụ. Nói gì đi chăng nữa thì ngành y tế, đội ngũ thầy thuốc, nhân viên y tế cũng phải cảm ơn đề xuất của ĐBQH Nguyễn Lân Hiếu đã có đề xuất như vậy và được QH ghi nhận. Tôi cho rằng đây là tín hiệu đáng mừng để chúng ta có thêm công cụ bảo vệ cho người thầy thuốc và nhân viên y tế trong khi đang thực hiện nhiệm vụ của mình.

MC
Tại sao có hành lang pháp lý và nhiều hội bảo vệ như vậy mà nhiều vụ việc vẫn xảy ra và tính chất của nó nghiêm trọng hơn. Có vẻ như từ trước đến nay thầy thuốc chưa bao giờ được bảo vệ?
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Trước đây khi còn bao cấp, nghề y vẫn được coi là nghề nghiệp được Nhà nước bảo vệ. Mẹ tôi là bác sĩ, tôi chưa bao giờ nghe thấy có trường hợp hành hung nào.  Chỉ có trường hợp một bệnh nhân bị tai biến, người nhà đến nhà thắc mắc mẹ tôi đã mất ngủ 1 tháng trời. Còn hiện nay những chuyện đó xảy ra hàng ngày, hàng giờ với chúng tôi. Dù chúng tôi có làm tốt, người nhà có thể nhắn tin, đe dọa, thậm chí chửi bới. Chúng ta cần nhìn thẳng vào sự thật. Khi nền y tế chuyển sang dịch vụ, việc người bệnh phản ánh rất tốt để chúng ta thay đổi chất lượng dịch vụ. Nếu người ta phản ánh vượt quá mức độ phản ánh thông thường lúc đó là lăng mạ, xâm hại đến sức khỏe, tinh thần của bác sĩ và nhân viên y tế. Một lần nữa tôi rất mong muốn chúng ta cần phải có một nghị định rõ ràng để bảo vệ các cán bộ, nhân viên y tế.

 

Ví dụ một hành khách mắng chửi một cô tiếp viên thì bị cấm bay. Trong ngành y có một điều luật là không được từ chối khám chữa bệnh cho người bệnh. Khi người ta mắng chửi chúng tôi nhưng chúng tôi không được từ chối khám chữa bệnh cho họ. Câu chuyện vậy mất công bằng giữa con người với con người. Hiện nay chưa có điều khoản nào quy định người hành hung nhân viên y tế không được chữa bệnh. Đó là đạo lý và quy định rõ ràng. Cần quy định rõ như anh này đã từng xâm hại đến sức khỏe tinh thần nhân viên y tế, chúng ta có thể thông báo đến tất cả các cơ sở y tế. Nghị định phải chặt chẽ hơn, nhưng đó là phương pháp ít nhất có thể thay đổi tình hình hiện nay. Chúng tôi không có một phương tiện gì để cấm người ta chửi bới chúng tôi. Nếu có những nghị định, quy định rõ ràng, chi tiết hơn, khi đối tượng đã từng xâm hại sức khỏe tinh thần của nhân viên y tế có thể phân thành các mức phạt và cuối cùng mức cao nhất là truy tố trước pháp luật.

MC
Ông có thể phân tích sự cần thiết phải có một bộ luật để bảo vệ sự an nghiêm trong môi trường bệnh viện cũng như cho những người làm nghề y không thưa ông?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Bất kể một quốc gia nào khi ban hành luật cũng đều phải có các quy định để bảo đảm sự nghiêm minh của pháp luật, quyền và lợi ích hợp pháp của công dân nói chung và đặc biệt là của những chủ thể đang thực hiện các nhiệm vụ công như cán bộ, công chức trong khi đang thực thi công vụ của mình và đối tượng rất đặc biệt là những người thầy thuốc, nhân viên y tế đang ngày đêm cứu chữa người bệnh. Những đối tượng này cần sự bảo vệ của pháp luật. Nhưng ở đây thì chúng ta phải nói đến một vấn đề nữa đó là pháp luật không không đủ, cái cơ bản là vấn đề thực thi pháp luật có nghiêm minh hay không, nó phụ thuộc vào ý thức pháp luật và khả năng phản ứng của các đội ngũ thực thi pháp luật cũng như của người hành nghề và chúng ta phải tính tới những vấn đề như vậy. Pháp luật dù có nghiêm đến mấy nhưng người ta vẫn vi phạm, như thói quen chửi bới ngoài đường vào chửi bới bệnh viện thì coi như không có vấn đề gì cả thì nó trở thành một thói quen, hành vi nghiễm nhiên là vi phạm pháp luật nhưng không được xử lý nghiêm minh, không được can thiệp kịp thời thì nó sẽ là mầm mống cho các hành vi vi phạm tiếp theo.

Ở đây chúng ta cũng phải có một sự phân tích rẩt rõ, tức là có 3 trường hợp mà người ta hành hung thầy thuốc và nhân viên y tế. Trường hợp đầu tiên là do tính chất bức xúc của một việc nào đấy khiến người ta sẵn sàng lăng mạ, đánh đập, phá hoại tài sản ở khu vực bệnh viện thì liên quan đến người bệnh và chủ yếu là thân nhân người bệnh (họ hàng, bạn bè của người bệnh). Thứ hai là các trường hợp không có mâu thuẫn gì với các thầy thuốc và nhân viên y tế nhưng lại mâu thuẫn với chính bệnh nhân hay nạn nhân đấy, khi người ta có va chạm ở ngoài đường và đưa vào cấp cứu thì các đối tượng đấy kéo vào bệnh viện trực tiếp đánh nạn nhân trên giường bệnh và nếu bác sĩ nói câu gì đấy thì đánh luôn cả bác sĩ. Trường hợp thứ ba là đã có thù hằn đối với bác sĩ, nhân viên y tế ở ngoài bệnh viện nhưng lợi dụng lúc bác sĩ đang cứu chữa người bệnh lại vào cơ sở y tế hành hung bác sĩ đấy.

Trong 3 nguyên nhân đấy thì nguyên nhân đầu tiên là cái bức xúc với tinh thần, thái độ của người nhà người bệnh đối với thầy thuốc, nhân viên y tế và có những hành vi manh động, bất chấp pháp luật, bất chấp đạo lý, những hành vi như vậy cần phải được xã hội lên án một cách mạnh mẽ, quyết liệt. Có như vậy thì việc bảo vệ cho thầy thuốc và nhân viên y tế trong quá trình hành nghề của mình mới có cơ hội để chúng ta bảo vệ được.

PGS.TS. Nguyễn Lân Hiếu: Về 3 nguyên nhân TS Quang đã phân tích rất chi tiết. Tuy nhiên tôi không đồng ý với TS. Quang về việc chúng ta đã đủ các phương tiện về luật pháp để hỗ trợ nhân viên y tế. Vì như các bạn biết trước đây chúng ta có các điều khoản rất rõ ràng về việc chống người thi hành công vụ, trước đây ngành y tế được coi là ngành nghề đặc thù và thi hành công vụ, cơ sở hành chính công và là các công chức, viên chức. Khi đối tượng hành hung nhân viên y tế thì đấy chính là việc chống lại người thi hành công vụ. Tuy nhiên theo xu thế phát triển của xã hội, hiện nay chúng ta đã chuyển tất cả các cơ sở y tế trở thành cơ sở dịch vụ y tế và bác sĩ, nhân viên y tế không còn là công chức, viên chức nữa nên không còn được sự bảo vệ của điều luật chống người thi hành công vụ. Bạn cũng thấy một điều rằng không ai vào đánh nhau trong các cơ sở như thanh tra, công an, hải quan... vì đấy là cơ sở nhà nước mà người dân muốn vào đấy đánh người thì cũng phải nghĩ đến đó chính là cơ sở công quyền và đánh người ta là đánh người thi hành công vụ, còn việc đánh chửi bác sĩ thì người ta không nghĩ đó là đánh chửi người thi hành công vụ nữa. Và thực tế luật pháp không coi thầy thuốc là công chức, viên chức để được hưởng quyền lợi được luật pháp bảo vệ. Chính vì vậy hiện nay chúng ta đang có giai đoạn chuyển tiếp và chính giai đoạn chuyển tiếp này mới sinh ra những câu chuyện lăng mạ, đánh người và đặc biệt là mắng chửi bác sĩ thì diễn ra thường xuyên và hầu như không ngày nào không có. Bạn cũng thấy là không có ai dám mắng chửi nhân viên thuế vụ, công an ở công sở. Hoặc một cô lao công bị mắng chửi thì lập tức chủ tịch thành phố vào cuộc làm câu chuyện to lên, hoặc vừa rồi máy quay phim của đài truyền hình bị xâm hại thì đối tượng lập tức bị truy tố... còn trong bệnh viện chúng tôi thì việc người nhà bệnh nhân chửi bác sĩ bằng những từ như "thằng này", "con này"... là chuyện rất bình thường và còn lôi bố mẹ họ hàng ra chửi, đập vỡ bàn ghế giường tủ là chuyện chúng tôi gặp hàng ngày. Chính vì vậy hiện nay chúng tôi đang có vấn đề rất lớn về công cụ hỗ trợ pháp luật là chưa có. Đó là những cái mà chúng tôi rất mong muốn xã hội nhìn nhận vấn đề theo một khía cạnh khác nhân văn hơn để xã hội tốt hơn.

TS. Nguyễn Huy Quang: Ở đây có một vấn đề mà chúng ta phải lưu ý là khi nó liên quan đến bức xúc với sức khỏe, tính mạng người thân của mình thì tinh thần của thân nhân người bệnh mang tâm thế khác với khi đến một cơ quan công quyền để xin một giấy tờ gì đấy hoặc nộp thuế chẳng hạn. Chuyện đó nó không bức xúc liên quan đến sức khỏe, tính mạng, đó là điểm liên quan đến địa điểm là ở cơ sở khám bệnh, chữa bệnh mới xảy ra các hành vi bạo hành đối với người thầy thuốc, nhân viên y tế. Thứ hai, như PGS Hiếu đã nói, ở đây mặc dù là y tế công, giám đốc, lãnh đạo bệnh viện là công chức, các nhân viên y tế vẫn là viên chức trong khi đang thực hiện nhiệm vụ của mình, nhưng thi hành công vụ lại là một khái niệm khác. Bây giờ chúng ta hình thành cả khu vực y tế tư nhân và ở đấy thì không thể gọi là trong lúc đang thi hành công vụ được mà phải gọi là đang cung cấp các dịch vụ y tế cho người bệnh. Do đó mức độ mà chúng ta ứng xử với nó có sự khác nhau. Với việc mà chúng ta có được tình tiết tăng nặng như vậy tôi cho đó cũng là hành vi tương xứng với các hành vi xâm phạm đến việc hành nghề của các nhân viên y tế trong khi đang thực hiện nhiệm vụ công.

MC
Với tư cách là một bác sĩ, thưa PGS Nguyễn Lân Hiếu, Vụ việc mới đây, một bác sĩ của bệnh viện thể thao bị hành hung tại nơi làm việc, thậm chí có hành động bị “làm nhục”. Khi nghe thông tin này, cảm xúc của ông thế nào? Theo ông tại sao tình trạng bạo hành y tế có chiều hướng gia tăng với mức độ ngày càng nghiêm trọng?
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Cũng khó nói về tình cảm. Tôi làm y nên tôi thiên vị cho những người đồng nghiệp của tôi. Trên phương diện pháp luật, chúng ta không dùng tình cảm để nói chuyện. Chưa bao giờ tôi thể hiện quan điểm của tôi trước khi tôi biết rõ chi tiết sự việc. Như vụ Mỹ Đức, đến khi  Giám đốc bệnh viện kể cho tôi chi tiết sự việc tôi mới thể hiện quan điểm của mình. Bệnh viện thể thao, tôi không biết chi tiết sự việc mặc dù Giám đốc bệnh viện cũng là bạn cùng lớp với tôi. Tôi chỉ cần đọc tin nhắn của bác sĩ nhắn cho người bệnh, tôi chắc chắn 1 điều người bác sĩ ấy có một cái tâm rất tốt. Người bác sĩ ấy không vì bất cứ chuyện gì, không thể nào có chuyện “lửa với khói” trong chuyện này được. Một sự manh động đã vượt quá giới hạn đã xảy ra. Nếu người bình thường, không một ai đọc tin nhắn như vậy mà đến đánh người ta. Đây là lĩnh vực vượt quá lĩnh vực y tế, đó là đạo đức của xã hội. Cũng như những bác sĩ khác, tôi rất là bức xúc. Tôi cũng là người rất tỉnh táo, tôi luôn phát biểu  quan điểm khi biết rõ sự việc.

MC
Thưa ông, khi một bác sĩ bị bạo hành, ngoài những ảnh hưởng về thể chất, nó còn gây ảnh hưởng không nhỏ tới tinh thần. Theo ông, một người bác sĩ khi làm việc trong tâm trạng lo sợ vì bị bạo hành, chất lượng khám chữa bệnh sẽ ảnh hưởng ra sao, người bệnh có bị thiệt thòi trong tình huống này thưa ông?
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Chúng tôi vẫn làm tốt. Đơn giản chúng tôi coi đó là nghề nghiệp, khi đã là nghề không ai mong muốn mình không làm tốt. Những câu chuyện người ta nói về ngành y chúng tôi như bác sĩ phải thế này thế kia, cô y tá phải cho tiền mới tiêm không đau, không hề có. Chị làm nghề MC không bao giờ muốn nói chán vì mình còn thương hiệu của mình,  nghề của mình. Chị hay những người bệnh nhân đừng lo lắng vì chúng tôi không muốn làm tốt nghề của mình.

 Tuy nhiên câu hỏi của chị rất đúng. Vì sẽ có những lúc người bệnh sẽ bị thiệt thòi. Khi ở giữa lằn ranh phải làm hay không làm, như làm thì tốt cho bệnh nhân, nhưng làm có thể có biến chứng cho bệnh nhân. Thì những người thầy thuốc có đủ bản lĩnh, có sự tự tin, uy tín không sợ kiện cáo, hành hung, người ta sẽ vượt qua lằn ranh, quyết tâm làm để cứu được bệnh nhân, còn những bác sĩ đã từng bị bạo hành, bị kiện,  như “con chim sợ cành cong”,  họ sẽ “lùi” xuống. Một khi bác sĩ lùi xuống người bệnh sẽ thiệt thòi.  Đó là sự mong manh trong chỉ định, không ai có thể trách được bác sĩ không làm. Không làm bệnh nhân có thể chết nhưng làm bệnh nhân cũng có thể chết, nhưng làm vẫn còn cơ may 10-20% bệnh nhân có thể sống. Bác sĩ khi bị áp lực, bị những lời chửi rủa, nhắn tin của đối tượng không có văn hóa, người ta sẽ dừng lại, người bệnh sẽ bị thiệt ở chỗ đó . Đừng lo là chúng tôi không làm gì. Bác sĩ không mong muốn bị nói là bác sĩ không mổ giỏi, tiêm giỏi. Không ai muốn mất tiếng đó. Mỗi người bớt đi nhiệt tình 1 % thì xã hội sẽ mất đi nhiều phần trăm. Thông qua cuộc nói chuyện này chúng tôi mong mọi người hiểu, ngành y chúng tôi muốn được phục vụ. Muốn được phục vụ tốt thì những người được phục vụ cũng cần tôn trọng, muốn người ta bưng bát cơm đừng để trào ra anh cần phải thể hiện thái độ với người phục vụ mình.

 

TS. Nguyễn Huy Quang: Thiệt hại đầu tiên là gì , như ở khoa cấp cứu, các bệnh nhân đang chờ bác sĩ để được cấp cứu, nhưng người bệnh vào sau đánh bác sĩ thì làm sao họ có thể cấp cứu cho người khác được. Tôi cho là cái nhìn thấy được ngay hành vi bạo hành bác sĩ. Thứ 2, không bác sĩ nào khi học ra trường, đã khoác chiếc áo blouse trắng, họ không bao giờ vì điều này điều kia mà không cứu chữa người bệnh. Như bệnh nhân vào bệnh viện, bác sĩ đã có xét nghiệm của người bệnh không xét nghiệm nữa và chỉ định điều trị ngay, nếu bệnh nhân có vấn đề gì đó người nhà bức xúc vì không được xét nghiệm. Từ đó có những câu nói, hành vi ứng xử với nhau bằng nắm đấm. Thiệt hại đầu tiên là chính người bệnh và những người bệnh khác.

Trần Trung
(dungido@gmail.com)
Theo ông: Tự do hóa dịch vụ y tế và nhà nước giữ vai trò kiểm soát chất lượng dịch vụ liệu đó có phải là biện pháp tốt để hạn chế nạn bạo hành y tế hay chúng ta phải tăng cường biện pháp bảo vệ các nhân viên y tế giống như bảo vệ các yếu nhân ? Cảm ơn ông
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Tôi muốn trả lời câu hỏi về các biện pháp để nâng cao chất lượng, nhưng câu chuyện tạo sự công bằng giữa người bệnh và thầy thuốc. Người bệnh có quyền không hài lòng với chất lượng dịch vụ, phê phán nhân viên y tế, có quyền kiện các tai biến y khoa. Chúng ta nên nâng cao những quyền đó lên. Những vụ kiện cáo y tế vừa rồi chỉ mang tính chất cá nhân, sau đó thỏa hiệp, dàn xếp, không có kết luận cuối cùng. Tất cả nguyên nhân gây tử vong, tai biến y khoa đều chìm xuống, khi đó vụ khác sẽ xảy ra. Tôi nghĩ cần phải từ 2 phía, không phải chỉ bảo vệ bác sĩ để bác sĩ muốn làm gì thì làm. Xã hội công bằng phải từ 2 phía.

Tôi đã đề xuất 2 giải pháp với Quốc hội. Giải pháp lớn nhất là chúng ta cần nâng cao chất lượng bác sĩ lên, nếu bác sĩ giỏi hết thì không bao giờ có kiện cáo. Chúng ta cần có các tổ chức đánh giá khách quan độc lập, hội đồng chuyên môn độc lập để đánh giá xử lý các tai biến y khoa. Không để bệnh nhân tử vong rồi kết luận chung chung. Khi 2 bên ngồi với nhau để thỏa hiệp, câu chuyện chìm đi. Hội đồng tư vấn y khoa, có thể do Bộ Y tế đề ra nhưng cần nằm ngoài cơ quan quản lý nhà nước, có thể liên quan đến tổng hội y dược. Lúc đó người bệnh mới yên tâm, không phải là sự bảo vệ hệ thống, không phải giám đốc bệnh viện sẽ bảo vệ nhân viên của mình. Từ trước đến giờ Hội đồng khoa học thường nằm trong bệnh viện, trong Bộ Y tế, người bệnh sẽ không thấy khách quan.

Thứ 2, chúng ta cần xiết lại việc cấp giấy phép hành nghề, chứng chỉ bác sĩ chuyên khoa. Y tế thị trường là cung cầu, bác sĩ phải giỏi mới có nhiều bệnh nhân. Hiện nay, người bệnh không biết được, người bệnh thường đi theo quảng cáo. Các bác sĩ nổi tiếng hiện nay là do người bệnh rỉ tai nhau. Không có sự chất lượng bác sĩ ngang bằng nhau trong hành nghề chuyên khoa. Tôi mong Bộ Y tế xem xét lại việc cấp giấy chứng chỉ hành nghề bác sĩ chuyên khoa. Hiện nay, bác sĩ chỉ cần hành nghề trong một cơ sở y tế chuyên khoa trong 1 thời gian nhất định sẽ được cấp, không có ý kiến của các hội chuyên ngành. Như vậy đủ về mặt phần cứng, nhưng phần mềm là kiến thức của bác sĩ đó có đủ hành nghề hay không. Có bác sĩ làm chuyên khoa 5-10 năm nhưng chưa chắc đã đủ năng lực chuyên khoa.

Bác sĩ gia đình hay bác sĩ dịch tễ không bao giờ bị kiện, đa phần các vụ tai biến y khoa là bác sĩ chuyên khoa.  Cần cải thiện chất lượng bác sĩ chuyên khoa thông qua quản lý nhà nước là cấp giấy phép với sự đồng ý của Bộ Y tế và hội chuyên ngành. Như các Chủ tịch Hội tim mạch, răng hàm mặt, tai mũi họng, phụ sản, nha khoa ... ký trên giấy phép. Khi có tai biến y khoa xảy ra, bạn đừng lo, Hội hành nghề sẽ đứng ra giải quyết. Nếu bác sĩ làm đúng hướng dẫn của hội chuyên khoa đưa ra, hội sẽ đứng ra bảo vệ người bác sĩ ấy. Nếu bác sĩ làm sai không đúng hướng dẫn, bác sĩ sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, không phải trước bệnh nhân, Bộ Y tế, mà có thể chịu trách nhiệm hình sự, có thể là tội ngộ sát, tước chứng chỉ hành nghề. Đó là bước tiếp theo mà chúng tôi muốn để tạo sự công bằng giữa người cung cấp dịch vụ và người hưởng dịch vụ đó.

MC
Nói đi cũng phải nói lại, nhiều người bệnh phản ánh rằng, tại sao tình trạng bạo hành y tế chỉ xảy ra ở một số bệnh viện công, bệnh viện tuyến đầu còn không xảy ra ở các bệnh viện quốc tế hay các bệnh viện chất lượng cao. Theo ông nguyên nhân do đâu?
PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu :

Nói không có thì không phải. Tôi cũng tham gia khám chữa bệnh ở những bệnh viện tư khác. Đối tượng phục vụ ở bệnh viện tư là những người có điều kiện, cách người ta phản ứng với nhân viên y tế khác hoàn toàn, tâm lý người bệnh đến bệnh viện tư khác. Nhiều vụ xảy ra nhưng báo chí không đăng tải. Bệnh viện tư thường phải thỏa thuận, đền bù rất lớn vì họ luôn giữ uy tín của bệnh viên.

Bệnh viện công số lượng bệnh nhân đông hơn, đối tượng nhiều, gây bức xúc nhiều hơn. Ngoài thái độ, đạo đức còn có vấn đề hệ thống y tế vì khả năng phục vụ cho bệnh nhân của chúng ta còn hạn chế. Bộ trưởng Y tế đã quyết tâm không có bệnh nhân nằm ghép. Chị có thể hình dung là nếu bệnh viện nào cũng 1 người 1 giường và được ở phòng máy lạnh, bức xúc sẽ giảm xuống. So sánh như trên là khập khiễng.

Thái độ nhân viên y tế và bệnh nhân ở đâu cũng giống nhau. Niềm tin đã bị xói mòn. Vào bệnh viện mà không có niềm tin, bức xúc sẽ xảy ra. Bệnh viện công cần nâng cao chất lượng chuyên môn hơn nữa, làm sao để người bệnh tin chúng ta thì sự so sánh sẽ giảm đi.

MC
Bác sĩ Hoàng Bùi Hải, Khoa Cấp cứu BV ĐH Y Hà Nội cho biết: Hành vi tăng hình phạt khi tấn công bằng vũ lực hoặc lời nói tới nhân viên y tế trong hoàn cảnh có liên quan đến hoạt động khám chữa bệnh cần phải có chế tài luật để xử lý. Bs Hải cũng kêu gọi cần thiết phải kêu gọi thành lập Hội bảo vệ không gian hành nghề chuyên nghiệp và an toàn cho người thầy thuốc? Ông nghĩ sao về điều này?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Thật ra mà nói tôi không hiểu đề xuất đấy ở trong không gian nào nhưng trong hệ thống chính trị Việt Nam chúng ta đều có hội nghề nghiệp để bảo vệ cho quyền và lợi ích hợp pháp của người hành nghề như Tổng hội Y học Việt Nam, Hội tim mạch, Hội nội tiết... và đó chính là cơ quan để bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp của người hành nghề. Nhưng rất lạ là rất nhiều trường hợp xảy ra vừa rồi tôi chưa thầy đồng chí đại diện nào của các cơ quan đấy lên tiếng mà chủ yếu là đội ngũ nhân viên y tế, nhà báo, người dân bức xúc lên tiếng. Như vậy rõ ràng ở đây không phải chúng ta không có không gian để bảo vệ mà chúng ta đã có cơ chế pháp lý, có tổ chức đấy để bảo vệ nhưng tổ chức có đủ sức và đủ nhiệt huyết để bảo vệ cho người thầy thuốc, nhân viên y tế không. Bên cạnh đó cũng phải nói rằng, với các hội nghề nghiệp đó thì họ bảo vệ bằng cơ chế nào. Ví dụ như vụ hành hung với phóng viên đang thực hiện nhiệm vụ thì Hội nhà báo đã lên tiếng ngay.

Còn như PGS. Hiếu vừa nói, có lẽ cũng mới chỉ đề cập nhẹ nhàng và anh so sánh thời bao cấp với thời bây giờ. Thời bao cấp, đạo đức xã hội trong sáng hơn và khám chữa bệnh là miễn phí, cả nước đồng lòng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, giải phóng miền Nam. Rồi khi đất nước mới được thống nhất chúng ta cũng mang âm hưởng của những điều tốt đẹp ấy vào cuộc sống. Nhưng khi chuyển sang thời kỳ kinh tế thị trường có sự điều tiết quản lý của Nhà nước thì chúng ta bắt đầu thực hiện khám chữa bệnh có trả tiền, chúng ta thực hiện chế độ bảo hiểm y tế, bên cạnh y tế nhà nước còn có y tế tư nhân. Lúc đó đúng như PGS. Hiếu có đề cập là đạo đức xã hội cũng có những vấn đề nảy sinh và người ta gọi đó là mặt trái của nền kinh tế thị trường. Những hành vi chửi bới, lăng mạ mọi người, đánh đấm... mà không bị xã hội lên án và người ta đem cả những hành vi ấy vào trong những cơ sở khám bệnh chữa bệnh mà ở đó người thầy thuốc đang thực hiện nhiệm vụ khám chữa bệnh cho người dân và trong tay không có một công cụ nào để bảo vệ mình. Đó là vấn đề mà xã hội cần phải có những biện pháp quyết liệt hơn để chúng ta xử lý đối với những trường hợp này.

MC
Có bạn đọc đã bình luận thế này: Người bệnh khi ốm đau thì tìm đến bác sĩ, hay nhân viên y tế. Còn đến lúc nhân viên y tế bị bạo hành không biết tìm đến ai, hay cơ quan nào? Vậy cơ quan nào bảo vệ bác sĩ thưa ông?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Trước tiên ta phải phân tích từ yếu tố tinh thần, thái độ của người thầy thuốc, nhân viên y tế đã đạt được đúng các quy định về mặt chuyên môn, y đức chưa. Đây cũng là một vấn đề mà Bộ Y tế đã đưa ra chủ trương về nâng cao chất lượng khám bệnh, chữa bệnh bằng tinh thần, thái độ phục vụ của người thầy thuốc tốt hơn. Nếu như các cơ sở khám chữa bệnh nào cũng thực hiện như vậy và người thầy thuốc, nhân viên y tế nào cũng thực hiện tốt thì chắc chắn đấy là công cụ hữu hiệu để bảo vệ cho mình trước tiên. Đến khi đó mà vẫn có các hành vi xâm hại thì chúng ta đã có các cơ chế về mặt pháp lý để xử lý. Ở đây, Bộ Y tế cũng đã đưa ra các biện pháp và tổ chức thực hiện, chúng ta cũng có quy chế liên tịch giữa Bộ Y tế và Bộ Công an, giữa bệnh viện và công an sở tại. Như các bạn đã xem những đoạn phim vừa rồi, khi vụ việc hành hung xảy ra thì các bác sĩ cũng không can thiệp kịp thời hoặc không có kỹ năng bảo vệ và chống lại những hành vi đấy, lúc đấy thì không thể nào mà Bộ Y tế, Sở Y tế hay giám đốc bệnh viện có mặt ngay ở đấy được mà những người có mặt ở khoa đấy, phòng đấy và bảo vệ ở đấy phải có can thiệp đầu tiên. Khi có kỹ năng như vậy rồi, khi có người tự nhiên đem hung khí vào, mặt mũi đỏ bừng, có thể uống rượu và không làm chủ được mình thì người bảo vệ phải báo cáo ngay với lãnh đạo khoa phòng và điện ngay cho công an phường sở tại để có sự can thiệp kịp thời. Đấy cũng là vấn đề bảo vệ cho thầy thuốc, nhân viên y tế. Khi những vấn đề ấy vẫn xảy ra và sự vào cuộc của các cơ quan chức năng, trong đó có Bộ Y tế, Sở Y tế, các hội nghề nghiệp phải đồng lòng lên tiếng ngay, các cơ quan báo chí cũng phải lên án, coi đây là hành vi vô nhân tính, vô đạo đức, không có sự tôn trọng đối với những người thầy thuốc, thầy giáo... Tôi nghĩ nếu chúng ta có những biện pháp đồng bộ và sự vào cuộc của cả xã hội thì việc bạo hành sẽ giảm hơn.

MC
Thưa ông trong Bộ luật hình sự của chúng ta quy định về tội cố ý gây thương tích hoặc gây tổn hại cho sức khỏe của người khác, tuy nhiên tỷ lệ thương tật phải được xác định từ 11% trở lên. Nên BS. Ngô Đức Hùng, khoa cấp cứu A9 Bạch Mai tiếp tục đặt câu hỏi: Bản thân tôi là bác sĩ làm việc tại môi trường cấp cứu từ 2005 đến nay, thường xuyên gặp tình huống mạt sát, đe doạ thậm chí hành hung nhân viên y tế. Hầu hết các bác sĩ cấp cứu đều đã từng là nạn nhân của bạo hành y tế. Những vụ việc lớn mới đưa lên cơ quan công luận như những vụ vừa rồi. Còn những vụ việc nhỏ thường bị bỏ qua. Và những vụ việc này khi đưa ra chính quyền, cũng không ai giải quyết. Vậy, có cách nào để chúng ta xử lý những "việc nhỏ" này hay không. Vì chính những thứ gọi là nhỏ nhặt này sẽ tạo ra thói quen cứ to tiếng là được việc cho người dân nói chung.
TS. Nguyễn Huy Quang :

Vấn đề hiện nay là khi những vụ việc như vậy xảy ra, mặc dù cơ quan công an có vào cuộc, thậm chí bắt tạm giam các đối tượng vi phạm, nhưng sau đấy vì không đủ yếu tố cấu thành tội phạm nên lại thả ra và đối tượng chỉ bị xử phạt vi phạm hành chính, lý do liên quan đến 11% thương tích. Tức là bác sĩ bị thương tích quá 11% theo thang bảng đánh giá mức độ tổn thương thì lúc đó mới truy cứu trách nhiệm hình sự, còn không thì chỉ dừng lại ở mức truy cứu trách nhiệm hành chính. Chính vì lý do đó mà cơ quan công an phải thả những người vi phạm nhưng các thông tin đưa lại cho các cơ quan y tế thì chúng tôi cũng chưa nhận được các phản hồi như vậy.

Ở đây, nếu như có vấn đề như vậy thì chúng ta có những phân tích, phản ánh, mặc dù chưa hình sự nhưng vẫn có xử lý hành chính với các đối tượng này để bảo đảm các yếu tố răn đe thì sẽ tốt hơn. Nhưng một vấn đề nữa có lẽ các bác sĩ rất bức xúc là những vụ việc chưa đến mức độ xử lý hình sự mà thậm chí cũng không có xử lý hành chính như hành vi chửi bới, lăng mạ bác sĩ thì không thể có mức nào để xử lý cả, ngay cả ở nước ngoài cũng không xử lý được các trường hợp như vậy. Ở đây là vấn đề về mặt đạo đức xã hội, ví dụ như ở ngoài xã hội người ta chửi thế nào thì vào bệnh viện người ta cũng chửi như thế ấy, rồi cả trường hợp công an đang xử lý giao thông thì người ta cũng vẫn chửi. Như vậy thì đấy chính là vấn đề đạo đức xã hội. Có những đối tượng mà khi có vấn đề gì xảy ra thì phải có sự nhắc nhở và ai cũng nhắc nhở thì sẽ có sự đồng lòng và sẽ tốt hơn. Nhưng mặt khác người ta cũng lo sợ nếu nhắc nhở lại bị trả thù thì cuối cùng là cứ "mũ ni che tai". Lúc đó làm cho người thầy thuốc và nhân viên y tế trong khi thực hiện nhiệm vụ của mình cảm thấy bị cô đơn trong quá trình hành nghề. Những vấn đề như vậy đòi hỏi sự vào cuộc quyết liệt của dư luận xã hội thông qua các phương tiện thông tin đại chúng và tất cả các phương tiện khác.

PGS.TS. Nguyễn Lân Hiếu: BS. Hùng là đồng nghiệp và cũng như người em của tôi tại BV Bạch Mai nên chúng tôi có sự đồng cảm với nhau. Chính BS Hùng cũng đã làm được những việc như TS. Quang nói là để bảo vệ bản thân mình và những người đồng nghiệp của mình. Ngược lại tôi cũng khuyên các bác sĩ hiện đang ở khoa Cấp cứu cũng như những bác sĩ tại các phòng khám, đang trực tiếp tiếp xúc với người bệnh là chúng ta cần phải có phương tiện để bảo vệ mình. Phương tiện đó rất đơn giản đó là camera, ở bệnh viện của tôi, tất cả những nơi có tiếp xúc với người bệnh đều có camera ghi lại tất cả những câu chuyện khi mà người bệnh mạt sát mình và mình đang trao đổi với người ta mà người ta lại không hiểu. Clip đó chính là lời tố giác đanh thép nhất để làm rõ sự việc ai đúng - ai sai trong xã hội. Những sự việc như trong lúc 2 người đang nói chuyện với nhau mà người này chửi bới, mạt sát người ta thì như TS. Quang đã nói là chúng ta không thể đưa ra pháp luật xử lý được. Chửi nhau thì ở hàng tôm hàng cá diễn ra hàng ngày, không thể mang ra pháp luật được và cũng không cấm người ta chửi được. Chúng tôi cũng không cấm người ta chửi nếu chúng tôi làm sai. Nhưng chúng tôi thấy lời ghi âm, chưa kể đến hình ảnh khuôn mặt, mà câu chuyện đang diễn ra hết sức bình thường mà người ta chửi chúng tôi thì chỉ cần 1-2 lần như thế, chúng ta đưa ra thông tin truyền thông, nhờ sự hỗ trợ của các phương tiện báo chí truyền thông thì tôi nghĩ đấy là một giải pháp rất tốt. Ở Bệnh viện, chúng tôi vẫn hay nói đùa BS. Hùng là "Hùng đanh đá", anh dám cãi nhau với tất cả mọi người, mọi lời nói lửa với khói, bởi vì chúng tôi có đủ mọi bằng chứng để bảo vệ mình, chúng tôi đang rất nhẹ nhàng, bình thường, người ta đang sẵn bức xúc ở đâu đó rồi người ta chửi cả chúng tôi. Những chuyện như vậy chúng tôi gặp nhiều và cũng không bức xúc chuyện đó nhưng người bên cạnh nhìn thấy và không hiểu chuyện gì xảy ra, chỉ thấy bệnh nhân chửi bác sĩ ở phòng khám thì cho rằng bác sĩ làm chuyện gì sai trái vì mọi sự người ta đều không nhìn thấy. Ngược lại cũng có những bác sĩ hách dịch, mệt mỏi sinh ra cáu gắt nhưng nếu trong phòng có camera theo dõi (trừ những phòng khám đặc biệt không được phép gắn camera) thì sẽ hạn chế được tối đa những bức xúc của người bệnh cũng như chính bản thân bác sĩ. 

Minh Duy
(minhduy.dnvn@gmail.com)
Việc ban hành luật về phòng chống bạo hành nhân viên y tế và huỷ hoại tài sản ở các cơ sở dịch vụ y tế... là điều hết sức cần thiết để bảo vệ con người cũng như tài sản chung của Bệnh viên. Xong, theo PGS Hiếu, tình trạng những Y, Bác sĩ còn có thái độ tắc trách trong công tác khám chữa bệnh... dẫn đến hậu quả là người bệnh hoặc người nhà bệnh nhân xảy ra xô xát, thậm chí có trường hợp dẫn đến tử vong... Nhưng chỉ thấy phạt cảnh cáo, điều chuyển công tác. Những vấn đề này Bộ Y tế và các cơ quan liên quan nên xử lý như thế nào? Giải pháp nào để tình trạng trên không còn nữa?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Ở đây liên quan đến hành vi ứng xử của một bộ phận nhỏ của những người thầy thuốc, nhân viên y tế, trong chừng mực nào đấy chính là ngòi nổ để xảy ra các hành vi liên quan đến chửi bới, bạo lực đối với thầy thuốc, nhân viên y tế. Chính vì lý do đó, Bộ Y tế cũng đã phát động trong toàn ngành và hiện nay cũng đã thực hiện trong vài năm trở lại đây, đó là phong trào nâng cao chất lượng khám chữa bệnh và tinh thần, thái độ phục vụ của cán bộ y tế, coi người bệnh như khách hàng. Nếu như chất lượng khám bệnh, chữa bệnh được nâng lên từ khâu tiếp đón, rút ngắn thời gian khám lâm sàng thì cũng sẽ giảm được bức xúc từ lời nói, hành vi của người bác sĩ, đặc biệt là đội ngũ điều dưỡng tiếp xúc trực tiếp với người bệnh. Đấy chính là "tấm khiên" để bảo vệ cho mình đầu tiên.

Thời gian qua, lãnh đạo Bộ Y tế, Sở Y tế và các bệnh viện cũng đã có những xử lý rất nghiêm đối với rất nhiều trường hợp, cũng có những trường hợp buộc phải thôi việc. Trên 5.000 trường hợp đã bị xử lý kỷ luật, trong đó có cả hình thức buộc thôi việc. Điều đó cho thấy thái độ của các cơ quan chức năng là rất nghiêm. Qua đó tinh thần, thái độ phục vụ của người thầy thuốc được nâng lên.

Qua một chỉ số mà chúng tôi thăm dò người bệnh trong năm 2016 thì có thể nói rằng có trên 97% hài lòng với tinh thần, thái độ phục vụ của cán bộ y tế. Chúng tôi cũng chia ra 2 chỉ số, thăm dò người bệnh ở khoa khám bệnh và khoa điều trị. Theo đó có trên 98% hài lòng với thái độ phục vụ ở khoa điều trị, còn ở khoa khám bệnh là trên 95%. Có thể nói rằng trong năm qua chất lượng khám chữa bệnh đã được nâng lên, tinh thần thái độ phục vụ của đội ngũ nhân viên y tế cũng tốt hơn rất nhiều.

Một bạn đọc
Điều 22 BLHS 2015 có quy định như sau: Phòng vệ chính đáng là hành vi của người vì bảo vệ lợi ích của Nhà nước, của tổ chức, bảo vệ quyền, lợi ích chính đáng của mình hoặc của người khác, mà chống trả lại một cách cần thiết người đang có hành vi xâm phạm các lợi ích nói trên. Phòng vệ chính đáng không phải là tội phạm. Vậy theo ông, trong trường hợp côn đồ cầm dao kiếm lao vào phòng cấp cứu, bác sĩ và nhân viên y tế có được sử dụng dao, kiếm, gậy (các vũ khí có độ sát thương bằng hoặc thấp hơn) để chống đỡ nếu bị tấn công hay không?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Người thầy thuốc khi đi làm nhiệm vụ thì không ai nghĩ rằng mình bị đánh để mà thủ sẵn con dao hay một vũ khí nào đó để đáp trả lại hành vi bạo hành với mình. Kể cả khi anh đang lưu thông trên đường mà anh để con dao hay mã tấu trên xe cũng đã là vi phạm pháp luật rồi. Ở đây có một vấn đề là khi bác sĩ bị một đối tượng hành hung thì người ta cũng giơ cái ghế hay vật gì đó lên để đỡ, thậm chí nếu đối tượng hung hãn thì có thể đánh trả lại. Đấy là hành vi đáp trả tương xứng để phòng vệ đối với người muốn hành hung bác sĩ đấy. Trường hợp phòng vệ chính đáng đó được pháp luật bảo vệ, nhưng không phải là chúng ta có sẵn dao, kéo... ở đó để tấn công lại mà có thể dùng các đồ vật có sẵn trong phòng để ngăn người vi phạm đó làm ảnh hưởng đến sức khỏe, tính mạng của mình và các đồng nghiệp khác.

MC
Xin ông cho biết, ở nước ngoài, người ta có biện pháp hay công cụ gì để bảo vệ nhân viên y tế?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Có thể nói vấn đề bạo hành ở các quốc gia phát triển xảy ra rất ít và chủ yếu xảy ra ở các đối tượng bị bệnh tâm thần. Nhưng ở các quốc gia chậm phát triển và đang phát triển thì con số đó nhiều hơn. Ở quốc gia nào cũng có những công cụ về mặt pháp luật như chúng ta vừa đề cập như: có đội ngũ các hội nghề nghiệp bảo vệ, chất lượng của các bác sĩ chuyên khoa thực hiện tốt.... Nhưng chúng tôi cũng khẳng định rằng, chỉ riêng ngành y tế, riêng một bệnh viện hoặc riêng nhân viên y tế tự bảo vệ mình thì không được mà phải có sự cộng tác, sự vào cuộc của cả hệ thống chính trị, cả các tâng lớp nhân dân, các hội nghề nghiệp, các đồng nghiệp, kể cả người bệnh và thân nhân người bệnh khác. Dần dần chúng ta sẽ tạo ra được môi trường làm việc thực sự mà ở đấy nhân viên y tế chỉ chăm chú vào việc cứu chữa người bệnh chứ không phải vừa cứu chữa người bệnh, vừa đề phòng người bệnh chửi bới hay hành hung mình.

PGS.TS. Nguyễn Lân Hiếu: Tôi khẳng định là ở các nước phát triển như Mỹ, Úc, Nhật… không có luật chống bạo hành y tế vì khi xã hội đạt đến độ công bằng cao thì mọi con người đều được bảo vệ như nhau. Tuy nhiên ở những nước đang phát triển thì có điều luật đó như ở Ấn Độ có khoảng 3 trang rất chi tiết về việc khi bị bạo hành y tế thì phải chịu những hình phạt tăng nặng và nếu chẳng may anh phá hoại một phương tiện tại cơ sở y tế thì anh phải đền gấp đôi. Đây là điều luật rất cụ thể và rõ ràng ở một nước đang phát triển mà chúng ta có thể hoàn toàn có thể học tập. Đó là về mặt quản lý nhà nước.

Còn về bản thân các bác sĩ, ở bệnh viện đại học Y Hà Nội sau vụ côn đồ hành hung người bệnh ngay tại phòng cấp cứu thì chúng tôi có đề nghị lắp camera và thiết bị báo động có thể giấu ở dưới gầm bàn. Khi có đối tượng manh động thì chúng ta có thể ấn vào chuông báo động đó, chuông đó có thể báo động đến tận cơ quan công an. Hoặc ngược lại nó chỉ cần kêu thật lớn trong phòng cấp cứu để tất cả mọi sự chú ý sẽ tập trung vào đối tượng đó, đối tượng đó sẽ hành động không chỉ với một người mà trước mặt hàng trăm con mắt, như vậy sẽ hạn chế được ở một mức độ nào đấy. Đấy là phương pháp mà tôi mong muốn có ở các bệnh viện mà tập trung nhất là các phòng cấp cứu nên có.

Thứ hai là tôi không khuyên nhân viên y tế tập võ, không nên dùng gậy gộc, vũ khí đánh lại vì chúng ta thiệt hơn người ta ở thế chúng ta luôn luôn là người bị động ở mấy việc. Thứ nhất là chúng ta luôn luôn mặc áo blouse trắng, phải cởi áo blouse ra mới đánh nhau được. Bản thân tôi từ hồi sinh viên đến lúc nội trú tôi đã từng có lần phải cởi áo blouse để rủ người nhà bệnh nhân ra ngoài bệnh viện để nói chuyện với nhau vì người ta quá hung hãn. Và khi nói chuyện như 2 người đàn ông thì câu chuyện lại hoàn toàn khác, chúng ta là 2 đối tượng bình đẳng. Còn trong bệnh viện khi chúng tôi mặc áo blouse thì chúng tôi bị hạn chế về mặt chức năng và luật pháp. Trong luật pháp có quy định bác sĩ phải cấp cứu bệnh nhân trong mọi tình huống. Vì thế tôi không thể đấm cho ông bệnh nhân sưng má, ngất ra đấy rồi tôi lại đi cấp cứu cho ông ta. Chúng ta bị hạn chế về mặt tâm lý là chúng ta không thể đánh người được, người ta có thể đánh mình chết nhưng mình không thể đánh người ta ở mức tương tự như thế. Do đó khi đối kháng 2 bên thì chúng tôi luôn luôn ở thế bị thiệt, và đừng có dùng dao, búa, gậy gộc… mà đánh người ta vì đánh là mình bị thiệt vì đánh là mình thua, mình luôn ở tư thế bị động và không biết đối thủ là ai. Người ta có thể có nhiều đối tượng còn chúng ta chỉ có một mình, do đó nên bỏ ý nghĩ chiến đấu mà phải dùng pháp luật và công luận để bảo vệ chính bản thân mình.

MC
Tôi được biết điểm mới trong luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Bộ luật Hình sự được Quốc hội thông qua ngày 20/6 có quy định, Hành hung người ‘chữa bệnh cho mình’ có thể bị phạt tù đến 3 năm. Hình phạt này có đúng không thưa TS. Nguyễn Huy Quang?
TS. Nguyễn Huy Quang :

Khi Quốc hội đã thông qua và chờ đến khi Luật có hiệu lực thì chúng ta sẽ thực thi quy định đối với điều luật này. Tôi cho rằng khi Quốc hội thông qua điều luật này thì đã cho thấy các ĐBQH đã hiểu thấu được vấn nạn của việc hành hung thầy thuốc, nhân viên y tế trong khi đang thực hiện nhiệm vụ cứu chữa người bệnh. Với điều luật ra như vậy thì nó cũng đủ sức để răn đe, giáo dục, thuyết phục đối với những đối tượng manh động. Tôi cho rằng văn bản này được QH thông qua là một tín hiệu đáng mừng đối với ngành y tế nói chung và đội ngũ thầy thuốc nhân viên y tế nói riêng.

PGS.TS. Nguyễn Lân Hiếu: Tôi cũng mừng một phần nhưng cũng mong muốn hơn nữa là khi bộ luật ra đời thì Bộ Công an, Bộ Y tế có thêm những văn bản dưới luật để cụ thể hóa điều luật này cho các bệnh viện yên tâm. Tôi cho rằng câu chuyện này vẫn chưa thể kết thúc được và mong rằng sau 1 năm nữa điều luật này ra đời mà tỉ lệ các vụ tấn công nhân viên y tế giảm xuống được 10% là rất hạnh phúc. Như vậy thì cần có sự vào cuộc tiếp theo của các cơ quan cũng như chính bản thân ngành y tế phải thay đổi suy nghĩ, cách tiếp cận đối với vấn nạn bạo hành y tế, chính bản thân chúng tôi cũng phải suy nghĩ lại trước những câu hỏi mà xã hội phản biện lại với chúng tôi, chúng ta phải lắng nghe thì mới tìm ra phương án. Ngành y tế không ai biết được tai họa đến vào lúc nào và chúng ta phải cùng vào cuộc trong vấn đề này.

KHÁCH MỜI THAM DỰ
  • TS. Nguyễn Huy Quang
    Vụ trưởng Vụ Pháp chế (Bộ Y tế)
    Đặt câu hỏi
  • PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu
    Đại biểu Quốc hội khóa XIV, Phó Giám đốc Bệnh viện Đại học Y Hà Nội; Giám đốc Trung tâm Tim mạch BV Đại học Y Hà Nội.
    Đặt câu hỏi
ĐẶT CÂU HỎI :
Bình luận
  • duc thao (ducthao10@gmail.com)

    Một nguyên nhân nữa mà người ta hay nại ra để bênh vực cho những kẻ hành hung nhân viên y tế, là "sự bất lương của các thầy thuốc".Họ cho rằng các thầy thuốc chỉ lo vòi vĩnh, chèn ép người bệnh để đòi tiền. Lí do này được đưa ra ngay cả khi chẳng có gì liên quan đến tiền, như vụ mẹ của bệnh nhi tát bác sĩ tại bệnh viện Tân phú. Nhiều người vẫn lớn tiếng kết tội thầy thuốc vòi vĩnh ngay cả khi chính người ra tay công nhận, vị bác sĩ đó chẳng liên quan gì đến bức xúc của bà ta. Không phủ nhận có một số bác sĩ và nhân viên y tế có biểu hiện vòi vĩnh, chèn ép người bệnh. Nhưng nếu cho rằng, đó là lí do cho các vụ hành hung nhân viên y tế, thì rõ ràng, đó là sự hồ đồ của kẻ thiển cận.Một lí do nữa mà người ta hay nói đến là sự hống hách và vô cảm của nhân viên y tế đối với người bệnh. Đồng ý rằng nhiều nhân viên y tế chưa có kĩ năng giao tiếp tốt, nhưng số lượng nhân viên y tế hống hách có thực sự nhiều đến mức nó là nguyên nhân cho các vụ bạo hành? Không thể coi là hống hách, khi thiếu đi một tiếng thưa gởi, thiếu sự nhẫn nại đối với những đòi hỏi vô lí, đối với những yêu cầu ngoài khả năng đáp ứng, đối với những cách giao tiếp vô giáo dục của một số người tự cho mình cái quyền đứng trên người khác. Còn thái độ vô cảm. Liệu nhận định về sự vô cảm có đúng đắn hay không? Người thầy thuốc đứng trước bao nhiêu nguy cơ, nếu không giữ được sự bình tĩnh thì có khả năng cứu chữa được người bệnh hay không? Người bệnh cần một thầy thuốc có đủ tỉnh táo để chữa bệnh cho mình, hay cần một người lúc nào cũng sướt mướt với nỗi đau của họ? Những nhận định được đưa ra để làm lí do cho những trận đòn giáng lên đầu nhân viên y tế đều cảm tính, và xuất phát từ sự kém hiểu biết, hoặc từ cái thói tự cho mình quyền phán xét người khác. Nhưng, cứ cho là những lí do người ta đưa ra để lí giải về việc hành hung nhân viên y tế là đúng, thì vẫn có nhiều cách khác để giải quyết. Họ có thể gọi đường dây nóng, có thể kiện tụng. Nhưng không, họ dùng vũ lực để giải thoát cơn bức bối thú tính của họ.
  • duc thao (ducthao10@gmail.com)

    Đã thành nếp, khi các thầy thuốc bị nhục mạ hay bị hành hung, thế giới mạng lại chia ra làm nhiều nhóm. Người thì xót xa cho các thầy thuốc, kẻ lại thể hiện sự vui mừng, tận dụng cơ hội để nhục mạ nhân viên y tế. Những người thể hiện sự "có học" của mình, thì đặt câu hỏi: "Không có lửa làm sao có khói", hoặc "Cái gì cũng phải có nguyên nhân của nó"... Điểm lại những ý kiến của phe vui mừng khi các thầy thuốc bị hành hung và những người cho rằng "không có lửa thì làm sao có khói", thì các thầy thuốc toàn là ngu dốt, bất lương, vô cảm. Và vì vậy, nên việc các thầy thuốc bị đánh là điều đúng đắn. Các thầy thuốc có ngu dốt thật không? Trên thực tế, một số thầy thuốc có một số sai sót trong chẩn đoán hoặc điều trị, dẫn đến những sự cố đáng tiếc. Nhưng có phải tất cả những sai sót chuyên môn đấy là do trình độ kém hay không? Ở bất cứ nước nào, bất cứ nền y tế tiên tiến nào, sai sót y khoa là điều không thể tránh. Có rất nhiều yếu tố dẫn đến sai sót chuyên môn, mà trình độ chuyên môn của thầy thuốc lại thường không phải là nguyên nhân thường gặp nhất. Bản thân y khoa đã là một ngành khoa học không chính xác, bản thân nền khoa học hiện nay, dù đã đi lên tới sao Hỏa, dù đã quan sát được các hạt cơ bản, nhưng vẫn còn rất nhiều thứ trong cơ thể con người chưa thể khám phá được. Ngày nay, y khoa còn phụ thuộc vào nhiều ngành khác, vào phần cứng, phần mềm, vào khả năng vận hành máy móc... Như vậy thì khả năng xảy ra sự cố còn lớn hơn nữa. Ví dụ như thảm họa y khoa ở Hòa Bình. Nếu không có hệ thống lọc máu, những bệnh nhân suy thận đã chết hết. Hệ thống lọc máu đã cứu hàng ngàn bệnh nhân, nhưng chỉ một yếu tố nhỏ của hệ thống bị lỗi là đã gây ra thảm họa y khoa. Vậy thì, trước khi kết luận các thầy thuốc ngu dốt, hãy xem lại mình có thực sự đủ sự hiểu biết để phán xét họ hay không.
  • duc thao (ducthao10@gmail.com)

    Đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận lại vấn đề an toàn cho nhân viên y tế khi khám chữa bệnh. Bản thân nhân viên y tế cần phải quý trọng tính mạng và sự toàn vẹn thân thể của mình bằng những biện pháp thiết thực. Chẳng có danh hiệu liệt sĩ nào, chẳng có giấy khen hay khoản tiền nào bù đắp được tính mạng hay thương tật của nhân viên y tế. Các cấp quản lý cũng cần thay đổi tư duy. Sự an toàn của nhân viên y tế phải được đặt lên hàng đầu. Đó không chỉ là tình đồng nghiệp, cũng không phải tình con người, mà đó là trách nhiệm của người quản lý cơ sở y tế. Không bảo đảm an toàn được cho nhân viên, cho đồng nghiệp, thì đừng nói gì đến cứu chữa ai cả. Cái ngày mà nhân viên y tế kiện bệnh viện vì đã không áp dụng các biện pháp an toàn cho mình như vụ Nina Phạm chắc chắn sẽ đến ở đất nước ta. Những nhà quản lý y tế cần dự tính trước điều này để có quy trình cụ thể ngăn chặn bạo hành y tế.
  • Hungcute (hotboyhung30@gmail.com)

    Đã đến lúc chúng ta cần nhìn nhận lại vấn đề an toàn cho nhân viên y tế khi khám chữa bệnh. Bản thân nhân viên y tế cần phải quý trọng tính mạng và sự toàn vẹn thân thể của mình bằng những biện pháp thiết thực. Chẳng có danh hiệu liệt sĩ nào, chẳng có giấy khen hay khoản tiền nào bù đắp được tính mạng hay thương tật của nhân viên y tế. Các cấp quản lý cũng cần thay đổi tư duy. Sự an toàn của nhân viên y tế phải được đặt lên hàng đầu. Đó không chỉ là tình đồng nghiệp, cũng không phải tình con người, mà đó là trách nhiệm của người quản lý cơ sở y tế. Không bảo đảm an toàn được cho nhân viên, cho đồng nghiệp, thì đừng nói gì đến cứu chữa ai cả. Cái ngày mà nhân viên y tế kiện bệnh viện vì đã không áp dụng các biện pháp an toàn cho mình như vụ Nina Phạm chắc chắn sẽ đến ở đất nước ta. Những nhà quản lý y tế cần dự tính trước điều này để có quy trình cụ thể ngăn chặn bạo hành y tế.
  • duc thao (ducthao10@gmail.com)

    Thầy thuốc phải lo tính mạng của mình hay bệnh nhân? Mấy ai bênh vực cho nhân viên y tế khi họ bị hành hung? Hãy xem phản ứng kịp thời của hãng hàng không và Thủ tướng khi một nhân viên sân bay bị hành hung. Hãy xem phản ứng kịp thời của Chủ tịch UBND Hà nội khi một nhân viên vệ sinh bị hành hung. Tại sao những phản ứng như vậy lại ít xảy ra khi các bác sĩ và nhân viên y tế bị hành hung? Rất khó lí giải sự khác nhau trong phản ứng đối với bạo hành y tế và bạo hành trong các lĩnh vực khác. Tại sao những người chuyên đi cứu người lại chưa được ứng xử ở mức mà họ đáng được? Tại sao những kẻ khát bạo lực hèn nhát không dám phản ứng với sự vòi vĩnh, hống hách, vô cảm của một số công an, thuế vụ, của các nhân viên công quyền biến chất... mà hễ có dịp là trút hết tức giận lên các thầy thuốc, những người không có khả năng tự vệ, chưa được bảo vệ sát sao, bênh vực sát sao? Khi những người thầy thuốc đang phải lo cho tính mạng của chính mình thì tính mạng của bệnh nhân sẽ gặp nguy hiểm. Khi những người trẻ không còn muốn thi vào ngành y - "ngành sợ hãi" thì thảm hoạ quả đối với việc chăm sóc sức khỏe nhân dân, thậm chí còn lớn hơn rất nhiều những sự cố y khoa tồi tệ nhấ
  • duc thao (ducthao10@gmail.com)

    Là bác sĩ, là nhân viên y tế thì phải thông cảm cho bệnh nhân. Đúng. Đối với những trường hợp bệnh tâm thần, hoặc tình trạng dập não làm cho người bệnh không kiểm soát được hành vi, thì phải thông cảm, vì đó là điều bất khả kháng. Còn đối với những trường hợp say rượu, phê thuốc mà gây nguy hiểm cho nhân viên y tế thì nhất định không thể thông cảm.Đối với bệnh nhân bị mất kiểm soát hành vi do bệnh tật, cần phải áp dụng các biện pháp cần thiết để khống chế, không để họ tấn công nhân viên y tế, song song với việc cấp cứu cho họ. Đối với những người say rượu, chỉ cần cấp cứu những vấn đề ảnh hưởng ngay đến sự sống. Còn lại, khâu vết thương, nắn bó bột… không thực sự khẩn cấp, chỉ cần băng hay nẹp lại sớm, thì chờ đến khi hết say rượu mới can thiệp.
  • Hungcute (hotboyhung30@gmail.com)

    Khi những người thầy thuốc đang phải lo cho tính mạng của chính mình thì tính mạng của bệnh nhân sẽ gặp nguy hiểm.Khi những người trẻ không còn muốn thi vào ngành y - "ngành sợ hãi" thì thảm hoạ quả đối với việc chăm sóc sức khỏe nhân dân, thậm chí còn lớn hơn rất nhiều những sự cố y khoa tồi tệ nhất
  • duc thao (ducthao10@gmail.com)

    Nhưng, cứ cho là những lí do người ta đưa ra để lí giải về việc hành hung nhân viên y tế là đúng, thì vẫn có nhiều cách khác để giải quyết. Họ có thể gọi đường dây nóng, có thể kiện tụng. Nhưng không, họ dùng vũ lực để giải thoát cơn bức bối thú tính của họ. Tất cả những lí giải của những kẻ cổ súy cho bạo lực đều chỉ là ngụy biện. Nguyên nhân sâu xa của nạn bạo hành nhân viên y tế nằm ở chỗ, những kẻ bạo hành nhân viên y tế, và những kẻ cổ súy cho bạo hành nhân viên y tế, đều là những kẻ khát bạo lực bị dồn nén bởi sự hèn nhát.Thầy thuốc phải lo tính mạng của mình hay bệnh nhân? Mấy ai bênh vực cho nhân viên y tế khi họ bị hành hung? Hãy xem phản ứng kịp thời của hãng hàng không và Thủ tướng khi một nhân viên sân bay bị hành hung. Hãy xem phản ứng kịp thời của Chủ tịch UBND Hà nội khi một nhân viên vệ sinh bị hành hung. Tại sao những phản ứng như vậy lại ít xảy ra khi các bác sĩ và nhân viên y tế bị hành hung? Rất khó lí giải sự khác nhau trong phản ứng đối với bạo hành y tế và bạo hành trong các lĩnh vực khác. Tại sao những người chuyên đi cứu người lại chưa được ứng xử ở mức mà họ đáng được? Tại sao những kẻ khát bạo lực hèn nhát không dám phản ứng với sự vòi vĩnh, hống hách, vô cảm của một số công an, thuế vụ, của các nhân viên công quyền biến chất... mà hễ có dịp là trút hết tức giận lên các thầy thuốc, những người không có khả năng tự vệ, chưa được bảo vệ sát sao, bênh vực sát sao?
  • Bác sĩ cấp cứu (bacsicapcuu@....)

    Bản thân tôi là bác sĩ làm việc tại môi trường cấp cứu từ 2005 đến nay, thường xuyên gặp tình huống mạt sát, đe doạ thậm chí hành hung nhân viên y tế. Hầu hết các bác sĩ cấp cứu đều đã từng là nạn nhân của bạo hành y tế. Những vụ việc lớn mới đưa lên cơ quan công luận như những vụ vừa rồi. Còn những vụ việc nhỏ thường bị bỏ qua. Và những vụ việc này khi đưa ra chính quyền, cũng không ai giải quyết. Vậy, có cách nào để chúng ta xử lý những "việc nhỏ" này hay không. Vì chính những thứ gọi là nhỏ nhặt này sẽ tạo ra thói quen cứ to tiếng là được việc cho người dân nói chung.
  • Luật sư tập sự (....@fpt.vn)

    NGUYÊN NHÂN NGƯỜI NHÀ ĐÁNH BS Có rất nhiều nguyên nhân người nhà đánh bác sĩ hay nhân viên y tế. Chú ý là chỉ có người nhà mới đánh chứ bệnh nhân còn sức đâu mà đánh. 1. Người nhà bệnh nhân (họ) quá hung dữ , dĩ nhiên rồi, vì người nhà hiền thì ai mà đánh người huống chi là đánh bác sĩ. 2. Họ không tin tưởng bác sĩ? Có thể đúng và cũng có thể sai, vì nếu không tin tại sao người ta đưa bệnh nhân đi bv chứ! 3. Không có sự giải thích đầy đủ của nhân viên y tế với họ khi bệnh nhân mới vào, tiên lượng xa gần. Họ kỳ vọng quá nhiều rồi sau đó thất vọng họ đánh bs. 4. Họ nghĩ các bác sĩ và nhân viên ý tế đều kém cỏi, nên khi bệnh nhân có chuyện gì là họ nghĩ do lỗi của bệnh viện và bác sĩ chứ không do bệnh nhân tới phần số. Khoa học có giới hạn của nó. 5. Ngành y tuột dốc về nhiều thứ, cho nên khi họ vào bv là họ có định kiến sẵn sẽ toàn gặp những người xấu mặc áo blouse. 6. Các người hành hung bác sĩ trước đây không bị phạt nặng vì xã hội cho rằng vì người nhà họ bệnh nặng họ có quyền nỗi giận mà nhân viên y tế không có quyền đó. Cho nên trước sau gì xã hội cũng thông cảm cho họ, xin lỗi là xong. 7. Họ nghĩ họ làm ầm lên là bệnh viện, lãnh đạo bệnh viện sợ 8. An ninh trong bệnh viện rất kém 9. Chăm sóc của bv VN không toàn diện. Để cho người nhà vào phòng cấp cứu khi nhân viên y tế làm chuyên môn. Họ phán xét này nọ, những phát xét đó khi đúng khi sai. 10. Nhân viên y tế làm việc cực quá mà lương bổng không bao nhiêu . Trực đêm mà so sánh với tô phở của lãnh đạo thì làm sao mà bs y tá làm việc tốt. Ngành nào cũng vậy lương thì ít mà áp lực thì nhiều thử xem cái mặt có vui nỗi không. 11. Để làm việc tốt xã hội, các nhà quản lý chỉ là kêu gọi hô hào y đức chung chung. Ngành y không phải chỗ để làm giàu nhưng mà không khá được nữa thì là quá tệ. 12. Bạo hành nhân viên y tế tại sao phần lớn xảy ra bv công hiếm bv tư cái này phải suy nghĩ. 13. Họ và bệnh nhân dần dần biết được cái quyền của mình được phục vụ tốt. (Nhưng nhân viên y tế không có cái quyền đó, quyền được làm việc trong môi trường an toàn) còn thiếu gì mời các bạn bổ sung cho vui
  • Buồn sự đời (buonsudoi@gmail.com)

    Em xin đề nghị Giáo sư Nguyễn Lân Hiếu và các nhà báo một điều là"...VỀ TÌNH TIẾT TĂNG NẶNG KHI HÀNH HUNG NGƯỜI ĐANG 'CHĂM SÓC SỨC KHỎE CHO MÌNH' là chưa đủ, cần chỉnh thế này ạ : "...hành hung người đang chăm sóc sức khoẻ cho bố mình, mẹ mình, vợ mình, con mình, cháu mình, bạn mình, ". Bởi vì khi đã là bệnh nhân thì mấy ai có sức mà hành hung "người đang chăm sóc sức khoẻ cho mình", chỉ có mấy đứa chạy lăng xăng bên ngoài, những thằng cả đời chả đoái hoài đến bố mẹ nó, những thằng chỉ lêu lổng để con không ai dạy, đến lúc vào viện thì thể hiện sự quan tâm không giống người.
  • Độc giả (meocon@yahoo.co.uk)

    Điều luật này không có tác dụng đối với bác sĩ làm việc trong Bệnh viện Nhi vì bệnh nhân Nhi thì đâu có hành hung được bác sĩ, mà người nhà bệnh nhân nhi thì không thuộc đối tượng được quy định trong luật phải không BS. Hồng Quang Lê?
  • Lê Hồng (Lecubi213@gmail.con) (Lê Hồng (Lecubi213@gmail.con) Chọn)

    @ PGS.TS Nguyễn Lân Hiếu: thưa giáo sư ,liệu có thể có luâtk bảo vệ nhân viên y tế giống như ngành khác được không ạ ,như hàng không chẳng hạn.thực sự đó là điều mà ai cũng mong mỏi để có thể yên tâm công tác.chứ như hiện tại mà có bị tấn công mà phản kháng lại chắc nghỉ việc vô thời hạn luôn giáo sư ạ.ở các tuyến huyện xã như chúng cháu thì chuyện hành hung đe dọa nhân viên là chuyện hàng tuần ,hàng ngày luôn ạ vì đa phần bệnh nhân ở rất gần bệnh viện.

Click vào đây để gửi ngay bài viết về cho toà soạn.