Đêm dậy trong phòng hậu phẫu

Suckhoedoisong.vn - Phòng hậu phẫu, giữa đêm, Mừng mình vừa ngủ được,

Phòng hậu phẫu, giữa đêm,

Mừng mình vừa ngủ được,

Nằm giữa 15 giường

với 15 ghế gấp.

Bệnh nhân nằm giường cao,

Thân nhân nằm giường thấp,

Nhớ tháng chạp đêm nào

Cả phường sơ tán gấp

Về một làng phía sau.

Ghế gấp đối đầu nhau,

Tóc vợ người này bay sang đầu chồng người khác,

Tóc mun bà Thái đen

Vẽ hoa văn trên áo bà Thái trắng.

Bố thương con trai đau ngồi khóc,

Em nhỏ thương anh đau

quyết không ngủ gật,

Người chồng cựu chiến binh

định ẵm vợ ra toa lét.

Bà vợ không nghe,

níu vai chồng cố lết.

Cứ thế họ dìu nhau đi

Vượt qua vòng tử biệt

Sau đã nhiều sinh ly.

Người này nói mơ, người kia nói mớ,

Người đi như mộng du,

Người luyên thuyên đủ thứ,

Người chăm thuê bệnh nhân

Ngáy to hơn cả chủ

Nhưng chẳng ai trách ai

Vì hiểu nhau đều khổ.

Đêm lặng trôi, nỗi đau thành lời ru,

Con ru cha bằng nỗi thương mẹ

ở nhà,

Mẹ ru mình bằng

tình thương con nhỏ…

Nhà thơ ru lòng bằng thơ…

Nằm giữa hai người hùng,

Người đuổi giặc phía trong,

Người giữ non phía Bắc,

Nghe họ nói với nhau:

Bệnh viện mình hơi ít

Xây tòa cao hơi nhiều…

Bỗng hiện người áo trắng

Đến thay bình dưỡng sinh,

Nở một nụ cười xinh

Sáng như là phát sáng

Rực hơn cả ánh đèn.

Tôi quen nằm đèn nhỏ,

Nay đèn to thành quen,

E mai về khó ngủ,

Dưới đèn mờ cũng nên.

 

Đêm 7/12/2017

Nhà thơ Đặng Hiển

loading...
Bình luận
Bình luận của bạn về bài viết Đêm dậy trong phòng hậu phẫu

Gửi bài viết cho tòa soạn qua email: bandientuskds@gmail.com

ĐỌC NHIỀU NHẤT