Đường dây tiếp nhận những thông tin bất cập trong ngành Y
duongdaynongyte@gmail.com
19009095

Cập nhật 08:25 ngày 26/02/2011

Làn sóng ca sĩ hải ngoại hồi hương: “Cũ người, mới ta”?!

Ngày 26 tháng 2, 2011 | 08:25

Làn sóng ca sĩ hải ngoại hồi hương: “Cũ người, mới ta”?!

Nhìn lại các chương trình ca nhạc trong năm 2010, thấy nổi lên hình ảnh các ca sĩ hải ngoại ồ ạt về nước biểu diễn, với nhiều show diễn lớn nhỏ, từ phòng trà đến sân khấu lớn.

Nhìn lại các chương trình ca nhạc trong năm 2010, thấy nổi lên hình ảnh các ca sĩ hải ngoại ồ ạt về nước biểu diễn, với nhiều show diễn lớn nhỏ, từ phòng trà đến sân khấu lớn. Khán giả không còn xa lạ gì với những cái tên như Hương Lan, Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Ý Lan, Chế Linh, Kim Anh, Lưu Bích, Tuấn Vũ, Thanh Tuyền, Trường Vũ, Mạnh Quỳnh, Minh Tuyết, Hoạ My… nghĩa là gần như hầu hết các ngôi sao ca nhạc hải ngoại, chưa kể những người đã về trước đó và ở hẳn quê nhà như Duy Quang, Giao Linh… Tết vừa rồi, ca sĩ Quang Lê làm hẳn một chuyến xuyên Việt, với các ca sĩ khách mời cũng từ hải ngoại và MC Nguyễn Cao Kỳ Duyên. Hiện tượng ấy nói lên điều gì? Thị trường ca nhạc hiện đang đổi mới hay tụt hậu, hoài cổ hay bế tắc?

Cũ - mới

Câu nói của các cụ xưa “cũ người mới ta” quả đúng với hiện tượng này. Với cộng đồng người Việt ở hải ngoại, đông nhất ở Mỹ cũng chỉ vài triệu người, tha phương hơn 35 năm nay cũng đã ngán các món ăn tinh thần của vài ba trung tâm ca nhạc như Thuý Nga, Vân Sơn, Asia. Loanh quanh vẫn chỉ từng ấy ca sĩ, vẫn một màu hoài hương, sầu muộn, chia ly, qua những ca khúc quen thuộc, từ ngày còn trong nước. Khán giả rất mệt mỏi vì lâu nay chẳng có gì mới, một số gương mặt trẻ chạy theo dòng nhạc hiện đại thì lại không đến nơi đến chốn.

Mới đây, có tin trung tâm Thuý Nga có thể đóng cửa vì thua lỗ. Tình trạng băng đĩa lậu ngày càng hoành hành, làm cho trung tâm này luôn bị khủng hoảng. Mỗi chương trình lỗ từ 300 đến 500.000 USD. Do đó một số show diễn đã không thể thực hiện được. Ngược hẳn cách đây dăm năm, cứ mỗi cuối tuần ca sĩ hạng sao đều kín lịch diễn, còn bây giờ thì họa hoằn lắm mới được mời. Có một bầu sô lý giải rằng, một phần vì kinh tế suy thoái và cũng một phần vì xu hướng âm nhạc trẻ đã đổi thay, tầng lớp khán giả theo dòng nhạc cũ không còn hồ hởi mua vé đến rạp. 

Nỗi cám cảnh đó đồng thời cũng nói lên sự “về chiều” của hàng loạt ca sĩ nổi danh bấy lâu nay. Họ không còn là sự mong mỏi của khán giả nữa. Dù có níu kéo đến đâu, cũng không thể đánh đổ chân lý “thầy già con hát trẻ”. Sự cạnh tranh đó đã đẩy họ ra khỏi guồng quay là điều tất yếu. Và các ca sĩ đã quay về quê hương kiếm sống với đúng nghĩa của nó.

Nhưng quả là họ đã gặp may, khi thị trường ca nhạc trong nước cũng đang hết sức mệt mỏi với sự nhảy nhót, loăng quăng của nhạc trẻ và nhạc teen. Trong khi đó một lực lượng khá đông khán giả hoài cổ, lâu nay vẫn thường xuyên mua băng đĩa hải ngoại, lại rất hồ hởi chào đón họ, xa mà như thể thân quen; mặc dù đều biết rằng những ca sĩ mà mình từng yêu thích giờ đây đã về già, kém cả thanh lẫn sắc. Do vậy, những cái tên như Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Ý Lan, Đức Huy, Elvis Phương, Hương Lan, Thanh Tuyền, Lệ Thu, Tuấn Vũ, Chế Linh… vẫn còn có sức hút nhất định tại quê nhà.

Không những thế, các ông bầu còn nhanh chóng đưa ca sĩ hải ngoại hướng ra Bắc, nhất là ở các thành phố lớn, lâu nay thị trường âm nhạc đang đóng băng, đánh quả thăm dò. Không ngờ, cách đây không lâu, thị trường âm nhạc ở Hà Nội bỗng lao đao vì hiện tượng Tuấn Vũ, khi giá vé đội lên hàng triệu đồng, với mười đêm diễn. Sau đó ca sĩ này còn lang thang  ở các tỉnh khác phía Bắc, lịch trình cả thảy kéo dài tới ba tháng trời. Tuấn Vũ đã làm gương cho một số ca sĩ khác như Minh Tuyết, Trường Vũ nhao ra làm khuấy đảo  khán giả thủ đô một phen.     

Năm 2010 vừa qua là năm “phát lộc” của nhiều ca sĩ hải ngoại trên sân khấu trong nước.

Tình - tiền

Khi về quê hương hát, với nhiều ca sĩ đó là niềm mong mỏi được trở về đất mẹ hát phục vụ khán giả quê nhà. Rất đúng! Vì đó là sự thật mà những người con tha hương sau bao nhiêu năm lưu lạc xứ người, luôn nhớ về quê cha đất tổ. Nhưng có một thực tế là ở nơi xa xứ ấy họ đã gặp khó khăn trong cuộc mưu sinh bằng chính nghề của mình, thì việc trở về để hát là một nhu cầu rất tự nhiên. Hơn nữa họ còn được nhận cát-xê cao hơn ở xứ người.

Dù đã về già nhưng các ngôi sao loại một như Elvis Phương, Hương Lan, Lệ Thu… cũng còn được trả trên dưới 1000 USD một show hát; dù chỉ hai bài cho một liveshow, hoặc một đêm hát ở phòng trà. Chủ phòng trà “Tiếng xưa” ở TP. Hồ Chí Minh phải kêu trời vì có ca sĩ hạng sao không chịu giảm mức cát-xê ngất ngưởng, mặc cho đêm diễn bán vé được hay không. Hoặc bà còn kể có show diễn của Tuấn Ngọc, đành chấp nhận lấy công làm lãi gọi là vì mức cát-xê đòi rất cao so với mặt bằng nói chung. Nghĩa là không dưới 2000 USD. Hay trường hợp của ca sĩ “Mùa thu lá bay” Kim Anh, cũng chỉ vì đòi cát-xê cao mà bà chủ phòng trà ca nhạc đã nuốt hận vì đã trót ký hợp đồng, nên mỗi đêm chịu lỗ tới hàng ngàn đô, bởi không thể thu quá cao đối với khán giả quen thuộc. Ấy là chưa nói đến có ca sĩ còn đòi ở khách sạn hạng sao và đi ô tô loại xịn trong suốt hành trình “trở về” quê mẹ của mình. Riêng các liveshow cá nhân như Tuấn Ngọc-Khánh Hà, Trường Vũ, Minh Tuyết, Tuấn Vũ diễn ở Hà Nội, với giá vé khá cao, hạng VIP đều tiền triệu, thì mới thấy họ đã kiếm được bao nhiêu tiền. Có một bầu trong nghề tính chi tiết mọi chi phí, thì ít nhất ca sĩ Tuấn Vũ cũng như ông bầu phải ôm trọn vài tỉ tiền lãi qua 10 đêm ở Nhà hát Lớn (Hà Nội) trong tháng 8/2010 vừa qua.

Điều này ngược lại với ý nghĩa hát cho quê hương của họ khi trở về. Mặc dù cũng có người đã kết hợp hát và trích tiền làm từ thiện, nhưng trên thực tế, chuyện đòi hỏi cát-xê quá cao đã làm lũng loạn thị trường ca nhạc, đồng thời gây rất nhiều khó khăn cho khán giả bình dân đã từng mến mộ họ. Vé ở nhà hát tới 1.200.000đ, thì ít người dám mơ. Nhưng ngay đến phòng trà ca nhạc, thí dụ có Lệ Thu hát cũng đã đến 350.000đ một người, thì quả là  khán giả bình dân phải lắc đầu ngán ngẩm. Các ca sĩ có thể tự hào vì mình vẫn còn có giá và vẫn có người đến xem, nhưng thực ra chỉ là tầng lớp có tiền, muốn có cái mới trong hưởng thụ hoặc tò mò đến một lần cho biết mà thôi. Và, thực chất phải nhận thấy trong số đó, không ít giọng hát đã chẳng còn sức thu hút thật sự nữa, mà đây chỉ còn là những vớt vát cuối đời. Thậm chí, với những người này nếu không có tài trợ, thì cũng chả bao giờ dám mơ tới một liveshow riêng cho mình, dù chỉ để là làm kỷ niệm.

Hơn nữa,  không ít trong số những ca khúc họ hát từ lâu và có một thời còn bị xếp vào loại “sến”, thậm chí bi lụy. Chính các ca sĩ này còn có những danh hiệu một thời như “Hoàng tử nhạc sến” hay “Nữ hoàng sầu muộn”, vậy mà giờ đây bỗng thành hiện tượng thì hẳn nhiên khán giả cũng cần nhìn nhận lại cho chính xác hơn, về sự nhất thời này và nên tìm hiểu về diễn biến khá phức tạp của thị trường ca nhạc hiện nay ra sao.

Sáng - tối

Ngay lập tức, sau những cơn sốt nhạc hải ngoại, đã xuất hiện bao hệ lụy mà các nhà quản lý văn hoá phải ngó mắt tới. Trước hết đó là việc trốn thuế thu nhập của nhiều ca sĩ. Ai cũng nhớ cách đây không lâu, có tới 9 ca sĩ về hát bị cấm biểu diễn vì không kê khai thuế thu nhập cá nhân. Trong đó có Hương Lan, Giao Linh, Đức Huy, Phi Nhung. Đặc biệt Hương Lan là người về nước biểu diễn sớm nhất, cách đây cỡ 10 năm, vậy mà vẫn có những “nỗi quên” đi ngược lại với ý thức hát cho đồng bào thân yêu tại quê nhà. Có lẽ việc ký hợp đồng “tay bo” giữa bầu sô và ca sĩ đã làm nên những rắc rối khó bề kiểm soát.

Câu chuyện thứ hai mà cơ quan chức năng vẫn bị che mắt đó là việc ca sĩ hát các ca khúc chưa được phép biểu diễn. Ở đây chủ yếu là các ca khúc một thời bị quy là nhạc vàng. Mặc dù có tới hàng trăm ca khúc đã được biểu diễn, nhưng vẫn có hiện tượng đăng ký một đằng hát một nẻo. Hoặc, sau khi biểu diễn các ca sĩ trao tặng hay bán CD, trong đó nội dung ra sao, có bài hát bị cấm hay không cũng khó biết. Sự mập mờ còn xảy ra khi có đoàn đã đi địa phương, nhất là các vùng sâu, biểu diễn với giấy phép đã hết hạn, nhưng vẫn cố tình lờ đi. Đó là sự lúng túng mà cơ quan hữu trách cần có phương án khắc phục và theo dõi chặt chẽ hơn, mỗi khi có chương trình ca sĩ hải ngoại đi địa phương biểu diễn.

Cùng với các hệ luỵ trên còn có những điều mà khán giả vẫn còn bị sự nhập nhằng cần giải toả, bởi lẽ có không ít ca sĩ, từ lâu đã về ở hẳn quê hương, liệu họ còn là ca sĩ hải ngoại. Kể cả trường hợp mới đây là Dương Triệu Vũ đã trở về và hiện đang là giọng ca độc quyền của công ty “Tiếng hát Việt” của Đàm Vĩnh Hưng. Hơn nữa, các ca sĩ trên hầu hết đều có những hoạt động kinh doanh khác ở Sài Gòn, ngoài việc đi hát. Vậy có thể nói họ đã trở thành ca sĩ nội chính hiệu, chẳng còn sự khác biệt để các ông bầu câu khách với cái nhãn hải ngoại.

***

2010, một năm thật “phát lộc” với nhiều ca sĩ hải ngoại. Làn sóng trở về ngày một đông đảo. Năm 2011, chắc sự hồi hương của các ca sĩ hải ngoại sẽ còn sôi nổi hơn nữa. Thị trường ca nhạc rất sôi động tại quê hương, với sự tạo điều kiện của các cấp chính quyền, sẽ là điểm tựa về tinh thần cho nhiều ca sĩ còn có nguyện vọng trở về biểu diễn. Tuy nhiên, trong sự chuyển động khá rắc rối của thị trường ca nhạc hiện nay, đừng để các sàn diễn đã bị rối loạn những bài hát trẻ, đang có chiều hướng “hàng nhảm” như “yêu bao nhiêu người mà ai cũng gian dối, yêu năm ba hôm rồi thôi...”, giờ đây lại bị chết lụt bởi cái gọi là “hàng vàng” rên rỉ  “Cay đắng bờ môi”. Muốn thị trường ca nhạc có loại “hàng sạch” thật không dễ dàng chút nào. Hẳn đó còn là cách nhìn nhận của mọi người phía sau những cuộc trở về này.           
 
Mai Đỗ
Chia sẻ: Email Print 0Bình luận »

Gửi bình luận của bạn